Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 8:

Chương trước

Chương sau

U U hơi ngây người, ngay sau đó, cô bé dùng sức gật đầu:

“Dạ!”

Trại hè Dược Tường nằm ở ngoại ô Bắc Kinh, cách nhà họ Diệp hơi xa.

Đường đi đầy sương mù, lẽ ra việc đi lại rất khó khăn, nhưng tôi đã đặt trên nóc xe một chậu cây bạc hà và trầu bà.

Cây trầu bà yên tĩnh nằm trong cái chậu nho nhỏ, ngoại trừ một vài phiến lá có vẻ hơi to một chút thì nó không có gì khác thường.

Nhưng những chiếc lá xanh đó lại mọc ra những đường gân đồng dạng với miệng, lúc này chúng đang nhịp nhàng nuốt chửng làn sương mù xung quanh mình.

Mỗi lần nó hít vào thở ra nhìn qua đầy khí thế, tựa như một vị tướng quân đang đi tuần tra lãnh thổ vậy.

Mà cây bạc hà lại lớn hơn rất nhiều. Cành lá, thân cây và rễ của nó lan ra khắp xe không theo chút trật tự nào, phiến lá vươn dài ra.

Nhìn từ xa, chiếc xe như một cây xanh có thể di chuyển, nó tản ra một mùi thơm nhàn nhạt nhưng lại có tác dụng đuổi đám xác sống trên đường đi.

Trên đường đi, tuy bọn tôi gặp không ít xác sống nhưng lại không có con nào muốn tới gần bọn tôi cả, chúng đều trốn đi rất xa.

Đã tới trại hè Dược Tường.

Sau khi lao thẳng vào cánh cổng trại, tôi nhìn cánh cửa đóng chặt và những hàng rào sắt ở tầng một của toà nhà giảng dạy, đôi lông mày khẽ nhúc nhích.

Bên ngoài trại hè bị bao vây bởi lũ xác sống dày đặc, ngoài ra còn có rất nhiều xác sống đang lảng vảng trong trại.

U U nhìn hàng trăm hàng ngàn con xác sống trong trại hè, mặt em ấy tái nhợt hẳn: “Sao, sao lại nhiều thế này?”

Dù sao em ấy cũng chỉ là một cô gái vừa mới trưởng thành.

Lần đầu tiên nhìn thấy một cảnh tượng đầy kích thích như vậy khiến em ấy nhất thời không khống chế được cảm xúc của mình, hô hấp trở nên gấp gáp hơn.

Những con xác sống với hàng nước bọt nhễu ra, làn da xám xịt, phát ra những tiếng hú khàn khàn. Đôi mắt lồi ngây dại của của chúng lướt qua chúng tôi.

Nhờ có lá bạc hà mà chúng không phát hiện có hai con người đang ở đây.

Tay chân vặn vẹo của chúng đang kéo cửa và đập vào tường, những chiếc móng tay bén nhọn đầy máu cào lên tường, phát ra những âm thanh kèn kẹt chói tai.

Xác sống đã bao quanh bán kính mười dặm quanh trại hè, chẳng trách trên đường tới đây bọn tôi không gặp phải bất kỳ con xác sống nào.

Tất cả bọn chúng đều bị một thứ gì đó thu hút nên mới đến đây.

U U cảm thấy ghê tởm đến mức bắt đầu nôn mửa.

Tôi để bạc hà đưa một miếng lá cho em ấy để giảm bớt cảm giác buồn nôn.

Tôi trầm ngâm nói:

“Có người thức tỉnh rồi.”

Chỉ có sức mạnh tiến hóa mới có thể thu hút nhiều xác sống như vậy.

Quá trình con người thức tỉnh sức mạnh siêu nhiên cũng là một quá trình tiến hóa.

“Em nghỉ ngơi ở đây đi, trong xe rất an toàn.”

Tôi nói với U U.

“Chị sẽ vào khu dạy học đưa cậu ấy ra ngoài.”

“Không được.”

U U nắm quần áo của tôi.

“Chị, em không thể để chị đi một mình được.”

Tôi vốn định từ chối, nhưng sau khi nghĩ đến cảnh em ấy bị nam chính giam cầm trong cốt truyện.

Sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng đồng ý:

“Được.”

Nỗi đau đa phần đều đến từ sự bất lực.

Nếu như em đủ mạnh mẽ, em sẽ không còn phải chịu kết cục bi thảm như vậy nữa.

Hết Chương 8:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page