Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 7:

Chương trước

Chương sau

Sau khi quay về, tôi đã dự trữ một số lượng lớn vật tư… Mấy thứ này chẳng là gì nếu so sánh với sự giàu có của nhà họ Diệp. Tuy rằng ba mẹ khó hiểu nhưng họ vẫn luôn nghe lời tôi nói, bởi vậy họ cũng để tôi làm gì mình muốn.

Số lượng vật tư này ít nhất có thể đảm bảo năm người chúng tôi sống sót được mấy năm.

Người đầu tiên có phản ứng chính là U U đang không ngừng gửi tin nhắn đi.

Tôi biết em ấy đang liên hệ ai… Nhân khẩu nhà họ Diệp rất ít, người nào có thể liên lạc đều báo an toàn, chỉ có một người còn chưa có tin tức gì.

Chính là Giang Triệt.

Ông bà Giang ở ngay bên cạnh nhà chúng tôi đang vô cùng an toàn. Nhưng bọn họ cũng không liên lạc được với Giang Triệt nên vô cùng sốt ruột.

“Chị ơi…”

Sau khi gọi thêm một lần nữa vẫn nhận được tín hiệu báo bận, U U nhìn về phía tôi xin giúp đỡ, trong mắt em ấy hiện rõ vẻ hoảng loạn, thất thố.

Ngay từ khi bọn họ liên lạc với người bên ngoài tôi đã bắt đầu thu dọn ba lô của mình. Lúc này, tôi nói thẳng với bốn người: “Trại hè em nói hôm nay đã kết thúc. Vào thời điểm này hẳn là đám sinh viên đang bị vây trong trại. Chúng ta đi đón cậu ấy thôi.”

“Không được!”

U U còn chưa kịp nói gì thì cha mẹ tôi đã từ chối đầy đanh thép.

Thậm chí mắt mẹ tôi còn đỏ hoe lên: “Bây giờ bên ngoài nguy hiểm như vậy, hai người con gái như các con không thể đi ra ngoài được! Mẹ không đồng ý!”

Trước sự ngạc nhiên của tôi, U U cũng lắc đầu: “Chị ơi, nếu đi thì chỉ một mình em đi thôi, chị không thể đi được.”

Cha tôi nghiêm túc nói: “Con cũng không được!”

Tôi sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì cảm thấy hơi buồn cười nhưng trong lòng lại vô cùng ấm áp.

“Mọi người không cần lo lắng cho con…”

Tôi lại ngồi xuống lần nữa, kể cho họ nghe tất cả kinh nghiệm mấy năm nay của mình: “Xác sống ở bên ngoài không có gì đáng sợ với con cả. Hơn nữa con cần phải tìm được nguồn gốc của lần tiến hóa này.”

“Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.” Tôi bình tĩnh nói: “Tuy rằng sẽ có dị nhân khác thức tỉnh năng lực nhưng con, thân là một người có sức mạnh tiến hóa, con không thể không tham gia vào hành động này.”

Cuối cùng cho dù cha mẹ đầy lo lắng nhưng hai người đều đã bị tôi thuyết phục.

…Chính xác mà nói là bị đống cây trồng trong chậu của tôi thuyết phục. Tất cả bọn chúng đều có sức mạnh đặc biệt riêng.

Tôi ngồi vào chiếc xe địa hình của nhà, U U trên ghế phụ nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, chị nói xem em có thể thức tỉnh dị năng không?”

“Chị không biết.” Tôi khởi động xe chạy về phía trại hè.

“Nhưng mà nếu ngày nào em cũng ở cạnh chị thì khả năng thức tỉnh sẽ cao hơn một chút.”

U U gật đầu, bắt đầu làm bản đồ hướng dẫn cho tôi.

“Giang Triệt…” Trông cô bé có vẻ đầy tâm sự: “Anh ấy chắc không sao đâu chị nhỉ?”

Trong nguyên tác, Giang Triệt cũng thức tỉnh dị năng.

Tiếc là dị năng kia không thực sự thân thiện với cậu ấy lắm.

Sau này khi cậu ấy chết vì cứu U U cũng là vì dựa vào dị năng kia.

Tôi rũ mắt.

Nếu trong giấc mơ của tôi, cậu ấy đã cứu U U một lần, vậy thì tôi cũng sẽ gắng hết sức để có thể bảo vệ mạng sống của cậu ấy.

“U U.” Tôi nói: “Chúng ta sẽ cứu được cậu ấy.”

Hết Chương 7:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page