Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Mà trong lớp sương mù dày đặc ấy có thể loáng thoáng thấy được những đôi tay tái xanh nhợt nhạt đang thò qua cửa sắt cố khua khuẩy vào trong, và phát ra tiếng tru đáng sợ.
Xác sống.
Tôi nhíu mày, quay ra nhìn hoa viên.
Nhưng lại nghe thấy những tiếng hít thở đều đều.
Tôi: “…”
Xác sống kéo tới tận cửa rồi mà lũ thực vật này còn chây lười ngủ ngon ư?
Tôi lại hỏi mẹ:
“Ba với U U đâu rồi ạ?”
“Tối qua ba con uống nhiều rượu quá, vẫn chưa dậy.”
Mẹ được bàn tay ấm áp của tôi nắm chặt nên dần ngừng run rẩy:
“Còn U U thì chắc là xuống tưới nước cho mấy thứ con trồng.”
Bà còn chưa dứt lời thì tiếng của U U vang lên từ sân trồng ở xa:
“Mẹ, chị ơi… Hai người không sao chứ ạ?”
Một ngày trước nhà tôi vừa cho người giúp việc nghỉ ngơi, chỉ để lại bác quản gia và bốn người nhà tôi.
Tôi an ủi mẹ vài câu rồi bảo bà lên gọi ba dậy, sau đó xuống lầu đón U U.
Con bé trông có vẻ ngây ngô yếu ớt, nhưng lá gan lại không nhỏ.
Có lẽ vừa trải qua cơn kinh hãi, cô ấy đứng trong đình nhìn ra ngoài cổng, ánh mắt khẽ hốt hoảng, mày khẽ nhướng lại, rồi nhỏ giọng hỏi tôi:
“Chị, đây là tận thế ạ…”
Tôi không phủ nhận:
“Tối qua em mơ thấy ác mộng à?”
“Vâng…”
U U rũ mắt xuống:
“Em mơ thấy mấy thứ không tốt cho lắm.”
Tôi không bất ngờ mấy.
Ở chung với đám thực vật của tôi lâu như vậy, U U cũng dính chút “tiến hóa chi lực”, càng thêm nhạy cảm với hơi thở bên người.
“Đừng lo.”
Tôi nhìn thời gian trên đồng hồ:
“Tám giờ… chúng nên dậy rồi.”
“Gì cơ ạ?”
U U còn hơi mờ mịt, đã lại thấy toàn bộ sân đình như dấy lên gió to.
Trong ánh mắt khiếp sợ của cô ấy, đám thực vật trong vườn hoa như vừa tỉnh giấc, từng con vươn lên cao lớn.
Ngay cả cỏ ba lá nho nhỏ bên đất trồng cũng lập tức cao lên ngang hông bọn tôi, sau đó chúng ta rung rung gốc rễ mảnh khảnh.
Một giây sau, vù…
Đám cỏ ba lá hệt như quạt điện vừa được thêm mã lực, ba chiếc lá quay tròn nhanh tới mức mắt không bắt kịp, chỉ giây lát đã thổi sạch một mảng lớn sương mù.
Mà ở trong cơn “cuồng phong” đó, bồ công anh bên cạnh im lặng cao lên nửa mét “bất cẩn” bay ra ngoài, rơi lên đỉnh đầu, cơ thể đám xác sống…
“Phụp phụp phụp…”
Mấy tiếng động vang lên, đám xác sống ngơ ngác bị bồ công anh trồng đầy người, rồi cả lũ ngã lăn ra đất, dần hóa thành một vũng máu bùn.
Tiếng rú tiếng tru dần biến mất, cuối cùng chỉ để lại đám bồ công anh đáng yêu khẽ lung lay trong gió.
U U ngơ ngác:
“Chị ơi, đây là cái gì vậy ạ?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Em quên rồi sao, đây là bồ công anh và cỏ ba lá mà chủ quán tặng khi chị mua hạt giống đó.”
“Nhưng, không phải chị nói, chúng đều là những hạt giống bình thường nhất sao…”
U U nhìn cỏ ba lá đang dùng lá quạt gió cho mình.
“Chúng đúng là hạt giống bình thường thật.”
Tôi sợ U U bị cảm, bèn ra hiệu cho cỏ ba lá đừng quay nữa:
“Thì cỏ ba lá chỉ có ba lá, bồ công anh sẽ bay theo gió còn gì.”
U U: “…”
Một lúc lâu sau, con bé mới cố nói được một câu:
“Bình… Bình thường?”
“Đương nhiên cũng có cây không bình thường.”
Tôi liếc nhìn vườn hoa:
“Cũng được, đã trưởng thành hết rồi.”
Lúc này toàn bộ vườn hoa đã bị tôi khai thác hoàn toàn thay hình đổi dạng.
You cannot copy content of this page
Bình luận