Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

Tôi suy nghĩ vài giây rồi trả lời thật lòng:

“Chị vẫn luôn trồng trọt, sắp được thu hoạch rồi, tiếc là chị lại về nhà.”

“À.”

Nghe thấy sự nuối tiếc trong giọng tôi, vẻ mặt U U cũng trở nên đau lòng:

“Vậy đất đó sẽ bị bỏ hoang ạ?”

“Không.”

Tôi đáp:

“Chị nhờ người ta chăm sóc hộ rồi.”

“Thế thì tốt quá.”

Đôi mắt U U rực sáng:

“Nếu chị muốn về xem vườn thì dẫn em theo có được không ạ?”

Tôi đồng ý rất tự nhiên:

“Được.”

Phòng của tôi nhìn là biết được trang hoàng cực kỳ tỉ mỉ, đầy đủ mọi vật dụng sinh hoạt, phong cách đơn giản phóng khoáng.

Còn có rất nhiều món trang sức nhỏ tinh xảo đẹp đẽ, hẳn là U U đã chuẩn bị cho tôi.

Em ấy còn dẫn tôi đi dạo quanh biệt thư, lại vội vã léo tôi đi xem vườn hoa hồng vẫn chưa gieo hạt của mình, không quên chỉ vào ao cá chép bên cạnh:

“Chị có muốn trồng cây thủy sinh không, ao kia em cho chị luôn đó!”

Tôi quan sát chất nước:

“Ừ, có thể trồng củ sen.”

Quản gia như kiểu muốn nói lại thôi.

Nhưng khi thấy cả hai chúng tôi đều rất vui vẻ, ông ấy vẫn kìm lại, không nói câu nào.

Đến tối, ba mẹ chúng tôi trở về.

Bọn họ đi cả đêm, mệt mỏi mở cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy tôi là họ rơi nước mắt.

Mẹ lao tới ôm tôi vào lòng, khóc mãi không thôi.

Ba ôm tôi và mẹ, vỗ vai chúng tôi, đôi mắt ông cũng nhòe đi.

U U cũng khóc, em ấy vừa cười vừa khóc ôm cánh tay tôi, còn không quên đưa khăn giấy cho ba mẹ.

Cả ba người bọn họ đều khóc, tôi cũng chẳng biết phải làm sao.

Vì để không lạc quẻ, tôi chỉ cố nặn hai giọt nước mặt, vùi đầu vào ngực mẹ rồi bắt đầu suy nghĩ lan man.

Ở trong giấc mơ của tôi, người nhà vốn dịu dàng cảm tính như vậy đều bị người ta nuốt chửng không chừa lại chút nào sau khi tận thế kéo tới.

Nhờ người tạm thời trông đất hộ là chính xác.

Tôi muốn bảo vệ bọn họ.

Tôi bắt đầu hăng hái đầy khí thế làm vườn, ngày ngày đeo găng tay và mũ gieo hạt.

Diệp U U ngày ngày cũng như cái đuôi nhỏ đi theo tôi, ngồi bên cạnh nhìn tôi làm việc, đầy hứng thú hỏi tôi những loại này là cây gì.

Ba mẹ đã công bố thân phận của tôi cho mọi người biết từ trước, nhưng những người hay tin vẫn tới, họ muốn xem cô cả nhà họ Diệp như thế nào.

Khi thấy tôi với bộ đồ lấm lem bùn đất, tuy ngoài mặt bọn họ mỉm cười nói lời chúc mừng, nhưng trong mắt lại toát lên vẻ phức tạp.

Nửa khinh miệt, nửa chê bai, nhưng đa phần là ghét bỏ.

U U không nhìn ra, còn tôi coi như không thấy, làm bộ không nghe thấy bọn họ luôn mồm nói “con nhỏ nhà quê” sau lưng mình.

Không biết tận thế sẽ bùng phát lúc nào, không thể lãng phí hơi sức vào mấy người không liên quan được.

Vì một nguyên nhân khá đạc biệt mà thị lực và thính lực của tôi đều khá tốt.

Ví dụ như U U gọi điện thoại ở phòng bên thì tôi có thể nghe được rõ ràng.

“Giang Triệt, em kể cho anh nghe, hôm nay chị dẫn em tự tay trồng củ sen đó, thú vị lắm!”

“Khi nào anh mới kết thúc trại hè? Chờ anh về, có khi được ăn các món em tự tay trồng đó.”

“Chị tốt với em lắm, hì hì, đang lúc nghỉ hè rảnh rỗi không có gì làm, ba người chúng ta có thể cùng nhau đi du lịch nè.”

Em ấy vui vẻ nói, tôi nghe ra đây chính là anh chàng trúc mã dịu dàng săn sóc của em ấy.

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page