Danh sách chương

Mùa xuân năm ấy, thấy rảnh rỗi, Nghiêm Xảo Vân liền dắt theo đám con nít trong nhà lên núi hái rau dại.

Rau dại trên đỉnh núi vừa nhiều, vừa tươi non. Ban đầu La lão nhị còn chê nàng làm việc vớ vẩn, một đống rau dại thì bán được bao nhiêu tiền, không bằng nuôi vịt còn hơn.

Ai ngờ loại rau dại này ở đâu cũng có, vậy mà cũng có thể bán tới phát điên.

Thẩm Phái Lâm thì không cần số tiền đó, Nghiêm Xảo Vân liền chủ động đứng ra gánh vác. Đám nhỏ được tính công, túi tiền càng ngày càng dày, khiến La lão nhị nhìn mà đỏ cả mắt, lần này nói gì cũng đồng ý ủng hộ.

Thẩm Phái Lâm thấy hai cô con dâu tinh thần phơi phới, trong lòng cũng vui, gật đầu:
“Được, vậy cứ làm theo ý mấy đứa.”

“Chỗ ta sẽ tính giá thu mua theo giá chuẩn của xưởng đồ hộp, các con muốn mang đi ngoài bán thì tùy, lời lãi bao nhiêu cũng để mấy đứa giữ.”

Mới xuyên tới, hai cô con dâu còn như bao cát để trút giận, giờ thì tinh thần sáng láng, so với ai cũng mạnh mẽ. Thẩm Phái Lâm thấy vậy rất hài lòng, cũng sẵn sàng ủng hộ.

Vừa nghe thế, hai cô con dâu hơi ngượng ngùng, nhưng trong lòng thì mừng rơn.

Chẳng đợi Thẩm Phái Lâm căn dặn thêm, Kim Hồng Liên và Nghiêm Xảo Vân đã hấp tấp lên núi.

Hai chị em dâu vẫn luôn hòa thuận, lần này cũng phối hợp ăn ý.

Kim Hồng Liên mở lời:
“Trái cây chưa có phương tiện vận chuyển, nhất là đám đào chín sớm, dương mai, sơn trà… hái về mà không bán được là hỏng hết. Bên vận chuyển thì còn chưa tổ chức xong, em nghĩ chắc chỉ có thể bán ở khu vực gần thị trấn Đức Hưng.”

“Đại tẩu, trái cây nhiều thế, mình chia sao đây?”

“Em xem thế này được không, xưởng chế biến cần hàng chất lượng cao, tẩu lấy phần to, đẹp nhất để đóng gói, như vậy mới bán được giá.”

Nghiêm Xảo Vân không phản đối, còn nói:
“Em thì mang lên trấn bán, hình thức không cần đẹp lắm, đôi khi khách còn thấy vậy là thật thà, giá lại rẻ, miễn sao vị ngon là được.”

Thế là chuyện chia trái cây cứ vậy mà quyết định xong.

Kim Hồng Liên chọn mấy trái đào đỏ au mang xuống xưởng chế biến.

Khi gặp La Văn Minh, trong lòng nàng hơi lo lắng, nhưng vẫn lấy hết can đảm mở miệng:
“Thôn trưởng, em biết giờ vận chuyển khó khăn, nhưng đào đẹp thế này mà bán cho xưởng làm đồ hộp thì tiếc lắm.”

“Em nghĩ thế này… mình có thể mua một ít giỏ tre trong thôn, lót lá cây bên trong để tránh va đập, như vậy đào mới hái có thể để được hai ba ngày.”

“Cũng có thể hái sớm một chút, lúc ấy đào còn cứng, giữ được lâu hơn, nhưng để lâu quá thì ảnh hưởng vị.”

“Thu dọn xong, đào nhìn đẹp mắt, hương vị lại ngon, chắc chắn bán được – dù để tặng lễ hay làm quà biếu đều hợp.”

La Văn Minh nghe mà bất ngờ:
“Được đó, Hồng Liên, không ngờ giờ em làm được cả một mặt trận rồi.”

Kim Hồng Liên đỏ mặt, cười ngượng:
“Đâu có, đều nhờ học được từ mẹ chồng em.”

La Văn Minh gật đầu hài lòng:
“Học mẹ chồng là chuyện tốt, dựa người không bằng dựa mình.”

“Vậy đi, việc hái đào, đóng gói… ta giao hết cho em. Còn chuyện bán thì khỏi lo, Chu Lập Thăng sẽ lo được.”

Kim Hồng Liên lập tức nhận lời.

Nàng quay người đến xưởng tre trúc. Xưởng mới xử lý xong, sản lượng còn thấp, mẫu mã chưa nhiều, chủ yếu là người già trong thôn dựa vào tay nghề đan tre để kiếm thêm.

Chỉ cần nàng mô tả qua yêu cầu về kiểu dáng giỏ, người trong xưởng đã hiểu ngay.

Một tiếng sau, giỏ đựng đào có nắp đã hoàn thành. Giỏ bằng tre tự nhiên, nguyên hình, có nắp đậy và tay cầm, tiện xách đi.

Kim Hồng Liên rất hài lòng, lại góp thêm vài ý kiến để hoàn thiện hơn.

Ngày hôm sau, mấy rổ đào đã được chuyển tới xưởng. Chu Lập Thăng vừa thấy đã khen ngay, trong ngày đã xách theo mấy rổ đi, hôm sau mang về luôn đơn đặt hàng.

Bên Nghiêm Xảo Vân cũng thuận lợi. Đào nàng mang đi tuy nhỏ và kém sắc hơn, nhưng vẫn ngọt, kéo đến chợ khu nhà dân ở trấn, vừa rao đã hết veo, chưa tới một tiếng là bán sạch.

La lão nhị vui ra mặt, chỉ hận không thể một ngày chở ba chuyến. Hai vợ chồng còn bàn tính mua máy kéo để chở được nhiều hơn mỗi chuyến.

Chỉ có xưởng đồ hộp là không vui. Đào họ nhắm sẵn giờ bị người khác giành mất, người phụ trách còn phải tự tới tận nơi.

Thử qua một quả, lại càng tiếc nuối, tiếc tới bất đắc dĩ – loại đào này mà làm đồ hộp thì đúng là phí của trời.

Trước khi rời đi, họ cũng mua một sọt đào đẹp nhất, để làm quà tặng nhân dịp lễ, còn để lại đơn đặt hàng cho công nhân trong xưởng.

Việc buôn bán đào vừa bắt đầu, Kim Hồng Liên đã bận đến mức chân không chạm đất, đến cơm tối cũng không rảnh nấu, trong lòng có chút áy náy.

La Oánh Oánh liền xung phong gánh việc, mỗi chiều tan học là chạy xuống núi nấu cơm cho bà.

Thẩm Phái Lâm vừa buồn cười vừa cảm động:
“Có phải chỉ là bữa cơm đâu, ta cũng biết nấu mà. Mà tính ra không phải ta thì Tiểu Tuyết với A Tùng cũng biết.”

La Oánh Oánh lại rất nghiêm túc:
“Nãi, không giống nhau đâu. Con thừa hưởng tuyệt học nấu cơm của mẹ con, tay nghề ngon hơn Tiểu Tuyết. Mà vốn dĩ mẹ nói sẽ xuống nấu, giờ mẹ không đi được thì con đi thay. Bằng không mẹ con ngủ cũng không yên.”

Nghe tới đây, Thẩm Phái Lâm cũng không cản nữa.

Thế là căn bếp dưới chân núi thành địa bàn của Oánh Oánh và La Văn Tùng. Lộc Tiểu Tuyết thì bị “đuổi” vì tay nghề kém.

La Văn Tùng đắc ý nói:
“Tuy học không giỏi bằng Tiểu Tuyết, nhưng nấu ăn thì giỏi hơn.”

Lộc Tiểu Tuyết bất đắc dĩ:
“Được rồi được rồi, hai người nấu ăn đều giỏi hơn mình.”

La Oánh Oánh cười tươi:
“Trong mấy đứa tụi mình thì A Tinh với Tiểu Tuyết học giỏi nhất, hai người đều nhảy lớp lên lớp 5 rồi, còn con mới lớp 3.”

 

Hết Chương 219.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page