Danh sách chương

Kim Hồng Liên ngẩng đôi mắt đẫm lệ mông lung lên, lại thấy xung quanh toàn là ánh mắt quan tâm.

Mũi nàng cay xè, nhào đến ôm chặt hai đứa con, rồi bất chợt bật khóc nức nở.

Nàng không kìm được mà nhớ đến cha mẹ đã mất, nhớ quãng thời gian phải nương nhờ khắp nơi, bị người ta ghét bỏ, ép buộc bản thân càng ngày càng phải biết điều, chịu đựng để sống. Lại nhớ đến những ngày mới gả vào nhà họ La, từng có một đoạn thời gian hạnh phúc với La Văn Tuấn, nhưng cuối cùng, những năm tháng chịu đựng và uất ức vẫn nhiều hơn cả.

Khóc một hồi, Kim Hồng Liên lại nhớ đến số tiền riêng mình giấu được, nhớ đến công việc mà mỗi ngày nàng vẫn có thể làm.

Nghĩ tới đó, nàng dần nín khóc, còn đưa tay an ủi hai đứa con đôi mắt sưng đỏ:
“Không sao đâu, hắn không lo thì mẹ lo. Mẹ vẫn có thể đi làm kiếm tiền, vẫn có thể nuôi các con lớn khôn, cho các con ăn học đàng hoàng. Về sau, các con nhất định sẽ vào đại học, có tiền đồ.”

La Oánh Oánh gật đầu thật mạnh:
“Mẹ, con nhất định sẽ học thật giỏi!”

La Tinh cũng nói:
“Không có hắn, chúng ta cũng sống tốt. Mẹ cứ yên tâm, còn có con ở đây mà!”

Nhìn ba mẹ con ôm nhau như thế, mọi người trong sân đều đỏ cả mắt. Ngay cả La Văn Tùng cũng phải hít hít mũi, còn lên tiếng:
“Em cũng có thể kiếm tiền, em giúp đại tẩu nuôi Oánh Oánh và A Tinh.”

Thẩm Phái Lâm nhướng mày:
“Cần gì đến các ngươi, nhà ta có tiền!”

“Được rồi, mau đứng dậy đi, đất lạnh đấy.”

Lúc này Kim Hồng Liên mới từ từ đứng lên. Vừa nãy đánh người là do một hơi uất nghẹn, bây giờ tay chân đã bắt đầu mềm nhũn.

Thẩm Phái Lâm nhìn thấy trong mắt, quay đầu nói:
“Xảo Vân, Tiểu Tuyết, đi nấu nồi bánh dày có đường đỏ cho mọi người ăn một chút. Ăn no bụng ấm mới dễ ngủ.”

“Vâng, để em đi ngay.” – Lộc Tiểu Tuyết lập tức chạy vào nhà.

Nồi bánh dày là đặc sản vùng đại sơn trấn. Thật ra chính là gạo nếp hấp chín, rồi khuấy thành hồ sệt, sau đó tráng mỏng trên chảo nóng tạo thành cơm cháy, nhưng mỏng và giòn hơn nhiều.

Lộc Tiểu Tuyết nhanh chóng dọn bát đũa, mỗi người một chén đầy nồi bánh dày, thêm một muỗng đường đỏ, rồi rót nước sôi vào.

Nước sôi vừa đổ vào, nồi bánh dày liền mềm ra, hương vị ngọt ngào, mềm mịn, rất dễ ăn.

Thẩm Phái Lâm thực ra thích ăn trực tiếp hơn, vì như vậy có vị xốp giòn, nhưng pha với nước sôi cũng không tồi. Nhất là vào mùa đông, thêm đường đỏ vào, uống một chén thôi là ấm cả người, thật sự là một loại hưởng thụ.

Nghiêm Xảo Vân vừa ăn vừa cười nói:
“Cũng chỉ có mẹ mới hào phóng thế này, ở nhà khác, món này thường để dành cho phụ nữ mới sinh ăn bồi bổ thôi.”

Thẩm Phái Lâm tiếp lời:
“Hồi trước sinh con không có điều kiện, giờ thì bồi bổ bù lại, ăn nhiều một chút.”

“Hồng Liên, ngươi cũng ăn nhiều vào, có no mới có sức ngày mai làm đồ ăn ngon.”

Kim Hồng Liên cúi đầu ăn, vị ngọt thơm làm mắt nàng lại bắt đầu cay. Nàng vội xoa khóe mắt, không muốn phá hỏng không khí vui vẻ trên bàn ăn.

Sau khi ăn xong một chén lớn nồi bánh dày, Lộc Tiểu Tuyết và Nghiêm Xảo Vân liền đẩy nàng vào nhà nghỉ ngơi.

“Mấy cái bát thôi, hai đứa bọn em dọn được. Đại tẩu mau nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải nấu ăn đấy, cả nhà đều trông vào chị.”

Vừa nằm lên giường, hai đứa nhỏ cũng chui vào chăn, nằm sát bên cạnh nắm tay nàng:
“Mẹ, mẹ còn có tụi con mà.”

Kim Hồng Liên bỗng thấy mình không còn sợ hãi nữa, thậm chí còn cảm thấy như thế này rất tốt. Bụng ấm, lòng cũng ấm.

La lão nhị nãy giờ vẫn lặng thinh, đến khi về phòng mới nhịn không được nói một câu:
“Xảo Vân, nàng đừng học theo đại tẩu nhé.”

Nghiêm Xảo Vân đắp chăn cho con, liếc mắt nhìn hắn không nói.

La lão nhị tự tát mình một cái:
“Trước kia là ta không ra gì, nhưng đối với nàng với con thì ta vẫn luôn tốt chứ? Ta còn chủ động đi thắt ống dẫn tinh để nàng không phải chịu khổ nữa mà, nàng cũng đừng đòi ly hôn nha.”

Nghiêm Xảo Vân liếc hắn:
“Chỉ cần ngươi không tái phạm mấy thói xấu kia, ta sống yên ổn, mắc gì đòi ly hôn?”

Nghe vậy, La lão nhị cười toe:
“Ta cam đoan không tái phạm nữa! Nếu nàng còn giận trong lòng, nàng cứ đánh ta cũng được!”

“Ta không như ngươi, ta không đánh người.” – Nghiêm Xảo Vân hừ nhẹ.

La lão nhị im lặng, thầm nghĩ: Không đánh người? Hồi trước đánh ta đến đầy mình vết máu, giờ còn để lại sẹo đấy chứ đùa! So ra, đại tẩu đánh đại ca còn nhẹ hơn nàng đánh ta.

Rồi lại nghĩ đến chuyện đại tẩu đòi ly hôn, hắn càng cảm thấy tức phụ nhà mình vẫn là tốt nhất.

Ngày hôm sau, Kim Hồng Liên bị ánh nắng mặt trời đánh thức.

Nàng mở mắt ra, thấy trời đã sáng bừng, liền cuống cuồng muốn ngồi dậy.

La Oánh Oánh bưng đồ vào, thấy vậy liền nói:
“Mẹ, bà nội nói mấy hôm nay nghỉ ngơi, mùa đông cũng không có việc gì, ngủ được bao lâu cứ ngủ.”

“Sao lại lười biếng như thế, mà mẹ cũng ngủ đủ rồi.”

Kim Hồng Liên vẫn mặc chỉnh tề, rồi hỏi:
“Bữa sáng nhị thẩm con nấu à? Ăn gì thế? Bà nội con kén ăn, không hợp khẩu vị thì không chịu ăn đâu.”

“Ăn cháo khoai lang đỏ, Tiểu Tuyết cắt dưa muối, con còn chiên trứng tráng bao nữa, bà nội khen ăn ngon!”

Kim Hồng Liên sờ đầu con gái, vui vẻ:
“Con là con gái mẹ, sau này tay nghề nấu ăn nhất định cũng sẽ giỏi.”

“Dĩ nhiên rồi mẹ! Sau này mẹ dạy con thêm nha.”

Kim Hồng Liên mỉm cười, gật đầu đồng ý.

Ra khỏi phòng, trong sân đã được quét dọn sạch sẽ. Hôm nay trời nắng đẹp, mấy đứa nhỏ còn kéo bàn ra sân làm bài tập.

Kim Hồng Liên bị ánh nắng làm chói mắt, nhất thời có cảm giác như cả thế giới đã đổi khác. Nhưng nhìn kỹ lại, cuộc sống vẫn yên bình như bao ngày khác.

“Mẹ, mấy hôm trước mẹ nói thèm ăn kẹo lạc đúng không? Hôm nay con làm ít, nhà mình ăn, còn lại để đãi khách cũng được.” – Một giọng nói vang lên.

Thẩm Phái Lâm đang ngồi ăn hạt dưa, nghe vậy liền hứng thú:
“Cái này mà con cũng biết làm à?”

“Kẹo lạc không khó, chỉ là tốn công một chút thôi.” – Kim Hồng Liên cười đáp.

Thẩm Phái Lâm nghe xong hiểu ngay, liền gọi bọn nhỏ:
“Đứa nào rảnh thì lại đây lột lạc, lát nữa có kẹo lạc ăn!”

Đám trẻ liền vui vẻ ùa tới. Thẩm Phái Lâm mang túi lạc ra sân đổ xuống, cả nhà cùng nhau ngồi lột.

Nghiêm Xảo Vân vừa làm vừa hỏi:
“Cái này chắc tốn nhiều đường lắm nhỉ?”

 

Hết Chương 199.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page