Danh sách chương

“Ta biết một mình ngươi ở nhà vất vả cỡ nào, Hồng Liên, hay là… ngươi theo ta vào thành đi.” La Văn Tuấn đột nhiên nói.

Kim Hồng Liên sững sờ. Nàng luôn mong chồng trở về, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ theo hắn lên thành phố. Thành lớn như vậy, người lại đông, người trong thành cũng hay khinh thường dân quê như nàng, nàng sao mà quen nổi?

Dù trong lòng vẫn còn nhiều nỗi lo, nhưng Kim Hồng Liên lại dâng lên một tia hy vọng: “Văn Tuấn, ngươi… ngươi còn muốn trở về sao?”

“Ngươi chịu trở về thì tốt rồi. Oánh Oánh với A Thần còn nhỏ, bọn chúng cần có cha bên cạnh. Nếu không có ngươi ở nhà, bọn nhỏ sẽ bị người ta cười chê, đến trường còn dễ bị bắt nạt.”

Kim Hồng Liên khẽ mỉm cười, ngược lại nắm lấy tay hắn: “Ta biết hộ khẩu thành thị quý giá, nhưng nhà ta giờ cũng không tệ, trong thôn còn mở xưởng gia công, chỉ cần chịu làm là có lương.”

“Ngươi là sinh viên, là nhân tài, nếu ngươi nguyện ý về, thôn trưởng nhất định sẽ chào đón. Không chừng tiền lương còn cao hơn trong thành phố.”

La Văn Tuấn nghe mà cảm thấy buồn cười, chỉ cho là nàng nói vớ vẩn. Ở cái thôn này thì có thể có tiền đồ gì? Cái gì mà xưởng gia công, tám phần là xưởng nhỏ, không chừng sớm muộn cũng bị dẹp.

Sao hắn có thể bỏ công việc ổn định ở xí nghiệp quốc doanh để về nông thôn chứ?

“Ngươi đang nói cái gì vậy? Ta là bảo ngươi theo ta vào thành.”
La Văn Tuấn mất kiên nhẫn ngắt lời nàng: “Ngươi mau thu dọn đồ đạc, tối nay đi theo ta.”

Kim Hồng Liên lúc này mới hoàn hồn: “Vào thành phố?”

“Đúng. Ngươi sao giờ nghe không hiểu lời ta nói nữa rồi? Mau thu dọn đi, chúng ta đi lúc trời tối, đừng để nương nghe được rồi ngăn cản không cho ngươi đi.”

La Văn Tuấn tự cho là mẹ mình không nỡ để Kim Hồng Liên đi, vì thấy nàng dễ sai khiến, ngoan ngoãn nghe lời. Lần trước hắn về đòi ly hôn, mẹ cũng từng nói như vậy, còn giả bộ làm trò ly hôn không rời nhà.

Giờ ngẫm lại, đúng là mẹ hắn tính toán kỹ lưỡng. Kim Hồng Liên tuy là đàn bà cũ, nhưng việc nhà lo đâu ra đó, quan trọng nhất là biết nghe lời!

Hắn liếc nhìn Kim Hồng Liên, định trước lừa nàng theo lên thành. Đến lúc đó, một người đàn bà quê mùa không biết chữ, lại không thân thích gì trong thành phố, chẳng phải hắn muốn nàng làm gì thì nàng phải làm nấy?

Kim Hồng Liên sợ hãi chau mày: “Không, ta không đi thành phố.”

La Văn Tuấn không ngờ nàng lại dám từ chối, liền đen mặt quát: “Ngươi nghĩ cho kỹ, theo ta vào thành phố là ăn ngon mặc đẹp. Ở lại đây thì làm được gì?”

“Nói thêm, hai ta đã ly hôn, ngươi không còn là con dâu La gia, đến lúc đó ngươi còn mặt mũi nào ở lại đây?”

“Ngươi không có nhà mẹ đẻ, thật sự ly hôn rồi ngươi định đi đâu? Ăn cái gì, uống gió Tây Bắc chắc?”

Mấy lời này nếu là trước kia, Kim Hồng Liên hẳn sẽ sợ đến phát run. Nhưng lúc này, nàng lại bình tĩnh.

Bà bà từng nói, chỉ cần nàng chịu ở lại La gia, sẽ nuôi nàng cả đời. Kim Hồng Liên không sợ bị đuổi nữa.

Hơn nữa, nàng giờ có tiền, có việc làm, có lương tháng, có thể tự nuôi mình, thậm chí còn đủ khả năng phụng dưỡng bà bà.

Kim Hồng Liên chỉ nhìn hắn hỏi: “Văn Tuấn, ngươi bảo ta theo ngươi lên thành phố, nhưng ta đi làm gì?”

“Ta đi làm, ngươi ở nhà lo việc, chăm con, chẳng phải rất tốt sao?” La Văn Tuấn đáp.

Nghe đến con cái, Kim Hồng Liên chần chừ: “Nương từng nói trường học trên thành phố tốt hơn. Nhưng Oánh Oánh với A Thần đang học rồi, nếu chuyển trường, có được không? Ta nghe nói trường học phải xem hộ khẩu, có chuyển được không?”

La Văn Tuấn bất ngờ, xưa nay nàng đâu có suy nghĩ chu đáo vậy.

Hắn gắt gỏng: “Ngươi cứ theo ta trước đi, con cái cứ để lại nhà học. Ta vẫn gửi tiền nuôi mỗi tháng, ở quê học cũng vậy thôi.”

Kim Hồng Liên chấn động: “Ngươi chỉ bảo ta đi, không mang Oánh Oánh với A Thần?”

“Nhà ta trên đó nhỏ, đâu có chỗ ở?” Ánh mắt La Văn Tuấn lóe lên.

Kim Hồng Liên vội vàng lắc đầu: “Không được, con cái đã không có ba bên cạnh, ta mà đi nữa thì làm sao được? Không thể để hết cho bà bà chăm.”

“Văn Tuấn, nếu vì tốt cho con, ta sẽ nghĩ cách chuyển hộ khẩu để bọn nhỏ lên thành học. Nếu không được, ta và bọn nhỏ cứ ở lại quê. Ở đây cũng sống ổn.”

“Ngươi yên tâm, việc học của hai đứa ta trông kỹ lắm, không để tụi nhỏ bỏ học đâu.”

La Văn Tuấn đâu có quan tâm chuyện học hành, hắn gằn giọng: “Cho ngươi cơ hội vào thành phố hưởng phúc mà còn lắm lời, ngươi có nghe lời ta nói không? Mau thu dọn đi, ta không có thời gian rảnh đâu.”

Kim Hồng Liên vẫn đứng yên: “Không được, ta không đi.”

“Ngươi!” La Văn Tuấn suýt nữa phát điên, định nổi giận thì lại hạ giọng: “Hồng Liên, ta ở thành gặp chút chuyện khó, cần ngươi giúp, xem như nể tình vợ chồng bao năm, giúp ta lần này.”

Hắn mềm giọng, quả nhiên Kim Hồng Liên liền hỏi: “Văn Tuấn, rốt cuộc là chuyện gì, ta có thể giúp gì?”

“Ngươi đừng hỏi, đi theo ta là được.” La Văn Tuấn chỉ nói vậy.

Kim Hồng Liên tuy muốn giúp, nhưng không thể bỏ mặc cả nhà mà đi. Nếu bà bà không thấy nàng, biết tìm ở đâu? Còn hai đứa con nữa. Với lại, đi thì cũng phải bàn với chỗ làm một tiếng.

Bị hắn kéo đi mấy bước, Kim Hồng Liên liền dừng lại: “Không được, ta còn nhiều chuyện phải làm. Văn Tuấn, hay là thế này, ta về nhà nói với bà bà một tiếng, hai hôm nữa rồi đi giúp ngươi?”

Nàng nghĩ bụng, ít nhất cũng về lấy ít tiền. Nếu Văn Tuấn thật sự gặp khó khăn, nàng mang tiền riêng theo cũng có thể giúp đỡ một chút.

“Đã bảo đi theo thì đi luôn đi, còn lề mề gì nữa? Ngươi muốn bị đuổi khỏi La gia hả?” La Văn Tuấn gào lên.

Sắc mặt Kim Hồng Liên tái nhợt, đang định lên tiếng thì phía trước bỗng vang lên giọng của bà bà:

“Ngươi còn làm chủ không nổi cái nhà La gia này đâu!”

 

Hết Chương 196.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page