Danh sách chương

Thẩm Phái Lâm thấy thế không ổn. Vừa trông thấy Kim Hồng Liên cứ nhìn mình chăm chú để học theo, lại còn bắt chước cả dáng vẻ nghiêm túc lúc nàng làm việc, thì liền xụ mặt, dặn: “Làm việc thì làm việc, đừng có cười.”

Ban đầu, Kim Hồng Liên cũng không thoải mái với chuyện này, sợ mình làm không tốt. Nhưng làm lâu rồi, nàng dần để tâm hơn, cũng chịu khó nghe lời chỉ dẫn.

Nói ra cũng lạ, lúc nàng vừa mở miệng là lộ ngay vẻ vụng về, nhưng khi xụ mặt không nói gì thì lại rất có dáng vẻ nghiêm túc, có thể hù dọa được mấy người ngoài.

Có thôn trưởng và Thẩm Phái Lâm chống lưng, lại thêm tay nghề làm hột vịt muối thật sự không tệ, nên sau một thời gian, nhóm công nhân cũng phục nàng.

Nghe thấy tiếng con dâu, Kim Hồng Liên vỗ vỗ bùn trên tay, đứng lên: “Xảo Vân, sao rảnh mà lại đây vậy?”

Bà biết con dâu giờ toàn lo việc trên núi, chuyện trong nhà đã giao hết cho vợ chồng lão Nhị, mà trong nhà thì còn phải nuôi gà nuôi vịt, nên Nghiêm Xảo Vân luôn chân luôn tay.

Nghiêm Xảo Vân cười nhẹ, giải thích: “Con vừa mới dọn dẹp xong, tiện ghé qua hỏi chuyện ủ vịt một chút.”

Kim Hồng Liên biết nàng lo, nên trấn an ngay: “Thôn trưởng mỗi ngày đều đến các hộ nuôi để kiểm tra, trong thôn mình khử trùng kỹ càng, chắc chắn không có chuyện gì đâu.”

Bà còn nói: “Trứng vịt thu về với mẻ vịt mới, ta đều kiểm tra rồi, quả thật rất tốt.”

Nghe vậy, Nghiêm Xảo Vân mới yên tâm, rồi cười nói: “Đại tẩu, bây giờ nhìn tẩu thật không giống trước kia chút nào.”

Câu này khiến Kim Hồng Liên có chút ngượng ngùng, nhịn không được đưa tay sờ tóc: “Không giống chỗ nào?”

“Cả người nhìn rất tháo vát, cứ như mấy cô cán bộ phụ nữ, chính là cái kiểu ‘phụ nữ nghề nghiệp’ mà mẹ hay nhắc tới ấy.”

Kim Hồng Liên đỏ mặt: “Chỉ là nhờ thôn trưởng nể mặt mẹ nên mới để ta làm việc này, đừng khen ta nữa, không khéo ta lại tưởng thật đó.”

“Không phải con khen tẩu đâu, là nói thật đấy.”

Nghiêm Xảo Vân cười tươi: “Thật ra mẹ nói đúng, mình là phụ nữ, dưới mình còn có con gái, cũng nên sống cho ra dáng, làm gương cho con. Nếu cả đời uất ức cam chịu, con gái sau này cũng sẽ bắt chước như thế.”

Kim Hồng Liên sững người.

Hiển nhiên trước đây bà chưa từng nghĩ đến điều này.

Bà chợt nghĩ, nếu sau này con gái bà cũng lấy chồng và sống một cuộc đời y như mình trước kia, bà liệu có cam lòng không?

Nếu là trước kia, Kim Hồng Liên chắc chắn sẽ nói: “nhà La gia đã là tốt lắm rồi, cho cả nhà ăn no mặc ấm là đủ. Nhưng hiện tại, trong lòng bà lại dâng lên cảm giác không cam tâm.”

Bà lúng túng nói: “Ta không biết chữ, làm sao mà làm phụ nữ nghề nghiệp được chứ?”

Khi thốt ra bốn chữ “phụ nữ nghề nghiệp”, môi Kim Hồng Liên còn run run, vừa sợ hãi vừa háo hức.

Nghiêm Xảo Vân bật cười: “Sao lại không được? Hơn nữa, chẳng phải hai ta đang học chữ sao? Mẹ nói, chỉ cần cố gắng học, mỗi ngày tiến bộ một chút là theo kịp ngay.”

“Đại tẩu, mẹ còn già như vậy mà còn chịu học, hai ta còn trẻ, chẳng lẽ lại để mẹ bỏ xa sao?”

Kim Hồng Liên thấy rất có lý, không nhịn được cũng cười: “Phải rồi, ta phải học giỏi theo mẹ, mỗi ngày đều tiến bộ.”

“Đó, như vậy mới đúng!”

Nghiêm Xảo Vân nắm lấy tay chị dâu, nhẹ giọng nói: “Đại tẩu, thấy tẩu mỗi ngày đều đầy tinh thần, ta cũng cảm thấy rất vui.”

Kim Hồng Liên cảm động, nắm chặt tay nàng: “Xảo Vân, cảm ơn ngươi. Hai ta phải làm chị em tốt cả đời.”

“Được thôi, coi như… ta chính thức nhận tẩu làm chị rồi.”

Nói xong lời thật lòng, Nghiêm Xảo Vân lại tất bật trở lại công việc: “Thôi, ta lên núi xem sao, mẹ đang dẫn mấy đứa nhỏ ở trên đỉnh núi, ta đi giúp được gì thì giúp.”

“Ngươi đi đi, tối ta về sớm nấu cơm.”

Nghiêm Xảo Vân đi nhanh một mạch tới chân núi. Giờ đây, khu đất nhận thầu đã thay đổi rõ rệt.

Chân núi là dãy chuồng gà được dựng thành hàng. Gà trống nhỏ trong nhà cũng đã bán đi một mớ, gà mái bắt đầu đẻ trứng. Chỉ cần dựa vào hai món này thôi, xưởng gia công nông sản cũng đủ đơn đặt hàng không xuể.

Trứng vịt thì khỏi phải nói, ngon vô cùng. Gà nhà nuôi cũng không kém. Đến cả Kim Hồng Liên giờ cũng chẳng tiếc trứng gà như trước, mỗi sáng đều hoặc luộc hoặc chiên.

Lên cao một chút nữa, mấy lùm cây rối rắm đã bị dọn sạch, thay vào đó là từng hàng cây ăn quả. Những cây vừa gieo hơn hai tháng, vào đông rồi mà vẫn ra nhánh non, nhìn một màu xanh um tươi tốt.

Sườn núi còn có một khoảnh đất tốt, giờ bị Thứ Lê chiếm dụng.

Lúc đầu người nhà La còn tiếc, nghĩ đất tốt như vậy mà giao cho nó thì phí, chẳng bằng trồng cây khác có giá trị hơn.

Nhưng đến khi Thứ Lê ra quả lứa đầu tiên, Thẩm Phái Lâm tự tay hái từng quả, một lần được đầy hai sọt lớn.

Một phần đem phơi khô làm “Thứ Lê khô”, mỗi lần pha trà thêm một miếng vào, vị chua ngọt thơm ngon làm người ta tỉnh cả người, còn giải khát hơn cả lá trà Chu Lập Thăng mang tới.

Phần còn lại, Thẩm Phái Lâm đem rim đường, làm thành “Thứ Lê đường”, xúc một muỗng ăn trực tiếp cũng ngon, pha nước cũng tuyệt, hoặc phết lên bánh bao hấp thì đúng là mê chữ ê kéo dài.

Cả nhà La sau khi nếm qua đều bị chinh phục. Ăn một thời gian, ai nấy da dẻ hồng hào, trắng trẻo hơn. Giờ trừ Thẩm Phái Lâm ra, không ai dám ăn nhiều nữa, sợ hết mất.

Nghiêm Xảo Vân ngẩng đầu nhìn lên, thấy vài bóng người đang tưới nước cho cây trên sườn núi.

Nàng cười, men theo lối mòn đi đến. Trong lòng âm thầm nghĩ: bà bà chính là ngọn đèn sáng duy nhất của La gia, chuyện người khác không nhìn ra, bà đều có thể làm cho thành chuyện sống động.

Nghiêm Xảo Vân đã nhận định rồi: chuyện gì cũng phải theo bà bà học.

Vừa đến gần, đã thấy mấy đứa nhỏ đang vây quanh gốc cây làm gì đó.

“Nương, mấy người đang làm gì vậy?” Nàng tò mò hỏi.

La Kỳ Kỳ là người đầu tiên phát hiện ra mẹ, vội la lên: “Mẹ ơi, mau tới xem, con hồ ly hay ăn trộm gà nhà mình lại quay về rồi!”

“Cái gì?!”

Nghiêm Xảo Vân nghe vậy liền chạy lại, quả nhiên thấy một con hồ ly trắng nhếch nhác đang nằm bên gốc cây, kêu “ô ô” nghe rất thảm.

Nhưng Thẩm Phái Lâm thì không thương cảm gì. Con vật này từng ăn gà trong chuồng nhà họ, nếu không nhờ Đại Hoàng đuổi kịp, suýt nữa cả chuồng gà bị nó “làm tiệc lớn” rồi.

 

Hết Chương 187.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page