Danh sách chương

La Văn Binh ở bên trong nghe mà kinh hồn táng đảm. Gã đàn bà kia lá gan không hề thua kém La lão nhị, liền nói:
“Ngươi trêu chọc nàng làm cái gì? Quay đầu lại nàng lại qua bên vách tố cáo, rồi tìm tới ngươi thì sao?”

Vương Hoa Quế cười nhạo:
“Ngươi còn chưa nhìn ra à? Bên vách đó nhìn thấu rồi con trai lớn, con gái nhỏ của nàng đều là bạch nhãn lang. Giờ nàng chỉ mang theo lão nhị với lão tứ sống qua ngày, làm gì rảnh mà đến tìm ta gây sự?”

Mắng xong, nàng lại quay sang ghét bỏ chồng mình:
“Ngươi nói coi, ngươi cũng là cái đại lão gia rồi, đàn bà như người ta còn kiếm được tiền, ngươi sao không nghĩ cách gì đi? Không lẽ bắt nhà ta cũng phải nuôi vịt?”

Đám người đầu tiên đi theo nuôi vịt bắt đầu có thành quả. Tuy chưa ai bán hết một lần, nhưng nuôi vịt không sợ bị thả, lần lượt cũng kiếm được ít nhiều. Trong nhóm ấy, có vài người trông cũng giàu lên rõ rệt.

La Văn Binh bẹp miệng:
“Ngươi không phải cũng là đàn bà à? Ngươi cũng chẳng có bản lĩnh gì.”

Hai vợ chồng lại bắt đầu cãi nhau. Mà La Văn Quyên thì không cam lòng cứ thế quay về. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng ta dứt khoát hướng thẳng về chuồng vịt.
Trong lòng thầm nghĩ: Hôm nay cứ bắt mấy con vịt béo về trước đã, sau này dù bị biết, chẳng lẽ nàng còn mò lên thị trấn tìm mình sao?

Thời kì hoà bình, trẻ con đến tuổi là phải đi học. Thẩm Phái Lâm trong lòng vẫn luôn nghĩ vậy.

Vì thế, khi biết trường học bắt đầu cho đăng ký, nàng lập tức dẫn cả nhà già trẻ lớn bé kéo nhau tới. Ban đầu nàng chỉ định dẫn mấy đứa nhỏ đi, nhưng Kim Hồng Liên và Nghiêm Xảo Vân lại nhìn thế nào cũng không yên tâm, nàng bèn dứt khoát dẫn đi hết.

Hai người bọn họ đi rồi, La lão nhị cũng lượn tới lượn lui đòi theo. Hắn thì chẳng phải vì muốn xem con gái đăng ký học hành gì cho cam, mà chỉ sợ đăng ký xong mọi người đi thẳng lên trấn chơi, không dẫn theo hắn.

Thẩm Phái Lâm lười tranh luận với hắn, thế là một nhà lớn nhỏ lục tục kéo nhau đi, khiến La Văn Quyên tới sau phải ăn ngay một cú “sập cửa vào mặt”.

Vì vậy, lúc nhà họ La đến trường học, cảnh tượng vô cùng “long trọng”, người đông như hội.
Thầy giáo phụ trách đăng ký thấy vậy thì tròn mắt, ánh mắt theo bản năng rơi xuống người La Tinh:
“Nhà các người ai muốn đăng ký học?”

“Cả đám này đều đăng ký.” Thẩm Phái Lâm sảng khoái đáp, tiện tay đẩy mấy đứa nhỏ ra trước.

Ngoại trừ La Chồi Non còn nhỏ chưa đủ tuổi đi học, mấy đứa còn lại như La Tinh, La Kỳ Kỳ đều đúng tuổi, La Oánh Oánh và Lộc Tiểu Tuyết thì lớn hơn một chút.

Thầy giáo ngẩn người một chút. Thời buổi này học sinh đủ mọi độ tuổi không lạ, lạ ở chỗ là cả đám con gái cùng nhau tới đăng ký học thế này.

“Vậy tôi ghi hết cả vào nhé?” Thầy cố ý xác nhận lại một lần.

Thẩm Phái Lâm lập tức rút tiền ra:
“Học phí, tiền sách vở, các loại chi phí đều ở đây. Ghi hết cho tôi.”

Thầy giáo vừa nghe liền vui vẻ, nhanh chóng giúp mấy bé gái làm xong thủ tục, cuối cùng mới ghi thêm tên La Tinh.

“Phụ huynh cho con đi học là đúng rồi. Giờ xã hội đang tiến bộ, thị trường mở cửa, sau này chắc chắn là thời đại của nhân tài. Học nhiều mới có tương lai.”

“Phí tôi nhận trước rồi ghi sổ, sách vở thì tới ngày khai giảng mới phát. Lúc đó các người nhớ tới lấy.”

Ông lão dặn dò thêm vài điều lặt vặt, đại khái vì thấy cả nhà họ là dân quê nên còn cẩn thận nhắc kỹ:
“Tiểu học buổi sáng tám giờ bắt đầu đọc bài, nếu nhà ở xa thì dậy sớm một chút. Nhưng nhà các người đông con, có thể đi chung, không cần lo lắng chuyện an toàn.”

Thẩm Phái Lâm gật đầu, còn thuận tiện hỏi thêm vài điều cần thiết.

Lộc Tiểu Tuyết nhìn tên mình được ghi vào sổ đăng ký, trên mặt không giấu được sự phấn khởi và kích động. Nàng không nghĩ tới, đời này mình còn có cơ hội được đi học.

Nàng nhịn không được quay đầu nhìn về phía phòng học.

Trường Tuyền thôn không có trường tiểu học riêng, nhưng thôn bên cạnh có một trường liên thôn, tuy quy mô không lớn nhưng sạch sẽ, sáng sủa.

Ta nhất định sẽ cố gắng học hành. Sau này kiếm tiền rồi báo đáp nương. – Lộc Tiểu Tuyết âm thầm thề trong lòng.

Không chỉ có nàng, La Oánh Oánh, La Kỳ Kỳ, thậm chí La Tinh cũng không giấu được sự kích động.

Đặc biệt là La Oánh Oánh – nàng là đứa con gái lớn tuổi nhất trong nhà, thật ra hai năm trước đã đến tuổi đi học, nhưng lúc đó cha nàng còn đang đi học ở ngoài, trong nhà không ai nhắc tới chuyện cho con gái học hành.

Nàng từng hỏi Kim Hồng Liên một lần, chỉ đổi lại một câu:
“Con gái học cái gì mà học?”
Khi đó, nàng buồn bã suốt một thời gian dài.

Giờ được đi học, đôi mắt La Oánh Oánh sáng lấp lánh, trong lòng thầm hạ quyết tâm: Phải học thật tốt!

Thầy giáo thấy mấy đứa nhỏ tò mò nhìn quanh, tốt bụng nói:
“Các cháu có thể đi dạo một vòng, nhưng trường học nhỏ thôi, không có gì để xem nhiều.”

Thẩm Phái Lâm quay đầu nhìn một vòng:
“Đi đi, xem một chút cho biết.”

Đám trẻ con lập tức hào hứng ùa về phía phòng học, thò đầu vào ngắm nghía bàn ghế và bảng đen.

Thẩm Phái Lâm chỉ liếc qua vài lần liền mất hứng. So với đời sau thì lớp học này đúng là quá sơ sài.

Ngược lại, La lão nhị lại sáp vào trong xem xét. Xem xong thì nói:
“Điều kiện như này so với lúc ta đi học còn tốt hơn nhiều. Cửa sổ còn có kính nữa. Kỳ Kỳ, Chồi Non, sau này nhớ học giỏi vào, cố mà thi đại học, cho ba các con nở mày nở mặt một chút.”

Thẩm Phái Lâm liếc hắn mấy cái, trong lòng chỉ thấy cạn lời. Người lớn như vậy rồi, muốn thể diện mà không tự mình cố gắng, lại còn dựa vào hai đứa trẻ con vị thành niên.

Nàng đang định nói vài câu, thì lại thấy La Văn Tùng – từ đầu tới giờ vẫn rất vui vẻ – lúc này lại cúi đầu, mặt mày ỉu xìu.

“A Tùng, sao vậy con?” – Với tiểu tử này, Thẩm Phái Lâm lúc nào cũng mềm lòng hơn hẳn.

Dù sao thì, so với ba anh trai, La Văn Tùng hoạt bát, đáng yêu lại đơn thuần, đúng là tiểu thiên sứ trong nhà.

La Văn Tùng mím chặt môi, không nói tiếng nào.

Thẩm Phái Lâm đưa tay xoa đầu nó, dịu giọng hỏi:
“Có chuyện gì không thể nói với nương à?”

La Văn Tùng trong lòng tủi thân vô cùng, rụt rè nói:
“Nương… chờ Tiểu Tuyết với A Tinh đi học rồi… có phải sẽ không ai chơi với con nữa không?”

Vì tâm lý còn nhỏ, dù thân hình cao lớn, nhưng La Văn Tùng thực chất vẫn chỉ như đứa trẻ bốn, năm tuổi, đặc biệt thích náo nhiệt. Trong thôn không ai chịu chơi với nó, may mà nhà đông trẻ, nó vẫn bám theo Lộc Tiểu Tuyết và mấy đứa lớn hơn, không thấy cô đơn.

Thẩm Phái Lâm nghe xong thì buồn cười, dỗ dành:
“Chờ mấy đứa tan học về là lại có người chơi với con mà.”

Nàng lại ôm lấy nó, vỗ vỗ lưng:
“Ban ngày nương chơi với con nhé?”

 

Hết Chương 143.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page