Danh sách chương

Nghiêm Xảo Vân nghe mẹ chồng nói vậy thì yên tâm hơn nhiều. Dù gì cũng là mẹ ruột, chắc chắn không nỡ hại con trai thứ hai.

Trong lòng nàng nghĩ nhiều, nhưng suy đi tính lại vẫn thấy để lão nhị đi thắt ống dẫn tinh là tốt nhất. Một khi đã thắt rồi, sau này dù có lòng dạ lăng nhăng thế nào cũng vô dụng, có lăng xăng ở ngoài cũng chẳng làm ra con được. Dù sao thì gương xấu của đại ca còn bày ngay trước mắt đó thôi.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói:
“Vẫn là nương thương con, nương à, nương là bà mẹ chồng tốt nhất trên đời, kiếp sau con vẫn muốn làm con dâu của nương.”

Thẩm Phái Lâm cười khanh khách, trong lòng thầm nhủ: Thôi đi, kiếp này bà chịu đủ rồi.

Có điều, con dâu này ngoài lúc đầu hơi bánh bèo một chút thì đầu óc cũng coi như sáng sủa, quan trọng là biết thương con. Thẩm Phái Lâm cũng sẵn sàng dìu dắt thêm.

Bà còn đang nghĩ ngợi thì Kim Hồng Liên lấp lửng lên tiếng:
“Nương, nếu sau này Vương đại tỷ lại tới, để con đi với chị ấy, đừng để chị ấy tìm Văn Tuấn nữa.”

Thẩm Phái Lâm đang vui cũng bị câu này làm cụt hứng. Bà liếc mắt nhìn Kim Hồng Liên một cái, không buồn trả lời.

Kim Hồng Liên thấy vậy thì hoảng, nhưng vẫn cố gắng nói tiếp:
“Dù sao Văn Tuấn cũng là cán bộ nhà máy, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ sao về nó…”

Thẩm Phái Lâm là không thể kiên nhẫn nổi với cô con dâu cả này, liền đáp gọn một câu:
“Bây giờ trên giấy hôn thú, vợ nó đâu phải là cô. Cô lo chuyện gì?”

Một câu chặn họng, Kim Hồng Liên mặt trắng bệch, người cũng loạng choạng suýt ngã.

Thẩm Phái Lâm chẳng buồn đếm xỉa tới nữa, dẫn La Văn Tùng lên núi đi dạo. Giờ bà đã nhìn thấu rồi Kim Hồng Liên đầu óc cố chấp như trâu chui ống, kéo cỡ nào cũng không ra được. Bà cũng chẳng thèm tốn sức thêm.

Bà vừa đi khỏi, Kim Hồng Liên đã nghẹn ngào lau nước mắt.

Nghiêm Xảo Vân thở dài, nhẹ giọng khuyên:
“Đại tẩu, nương làm vậy là tốt cho em với Văn Hoa mà. Chị nghĩ đi, đàn ông mà đã thắt rồi, sau này dù có lòng dạ xấu xa cũng chẳng gây hậu quả được nữa.”

Ai ngờ nghe xong câu đó, Kim Hồng Liên lại nghĩ ngay đến chuyện La Văn Tuấn đã yên bề gia thất trong thành, bụng con kia cũng đã to vượt mặt rồi, nói trắng ra thì người ta còn hợp pháp hơn cả mình.

Nàng lại òa khóc càng thảm:
“Em cũng là vì tốt cho Văn Tuấn, vì cái nhà này mà nhịn đủ điều, vì sao nương với Văn Tuấn đều không hiểu cho em? Mệnh em sao mà khổ vậy nè… Rốt cuộc em phải làm sao thì họ mới vừa lòng?”

Nghiêm Xảo Vân lại thở dài.

Trước kia nàng còn từng ghen tỵ với chị dâu cả. Dù nói đại ca không biết làm ăn, cũng chẳng thấu hiểu ai, nhưng ít ra không đánh vợ, chị dâu cũng sinh con trai sớm, coi như đứng vững chỗ trong nhà.

Nhưng giờ nhìn lại, mới thấy có con hay không thật ra chẳng liên quan gì đến việc đàn ông có thay lòng hay không.

So ra thì chị dâu cả còn không bằng mình.

Nghiêm Xảo Vân nhẫn nại dỗ dành:
“Nương bây giờ dễ nói chuyện hơn rồi, chị chỉ cần nghe lời bà, đừng cãi là được. Nương sẽ không dễ nổi giận nữa đâu.”

Kim Hồng Liên lại rầu rĩ đáp:
“Nương tính khí kỳ cục, suy nghĩ cũng khác người. Chị là dâu trưởng, chẳng lẽ thấy không đúng mà không khuyên ngăn?”

Nàng hạ giọng khuyên thêm:
“Xảo Vân, nếu nghe chị, em mau đuổi theo đi. Nhà nào cũng có người đi thắt mà có ai bị gì đâu? Đâu có ảnh hưởng thân thể gì đâu? Sao lại bắt Văn Hoa một thằng đàn ông đi làm cái chuyện đó? Nó mà làm thật thì sau này có khi lại hận em, đến lúc đó cuộc sống hai đứa mới khổ đó. Đi đi, nghe lời chị, chậm nữa thì không kịp đâu.”

Nghiêm Xảo Vân mím môi, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng dắt con vào phòng.

Thấy cảnh đó, Lộc Tiểu Tuyết vốn cũng muốn khuyên một câu, nhưng giờ lại thôi. Cô xoay người đuổi theo Thẩm Phái Lâm. Thà lên núi phụ việc còn hơn ngồi nhà nghe chị dâu cả khóc suốt ngày.

Không ai thèm để ý tới mình, Kim Hồng Liên lau nước mắt đứng dậy, kéo con trai con gái oán trách:
“Giờ trong nhà này mẹ nói cũng không ai nghe, nhị thẩm tụi bây thì càng ngày càng vô phép. Mẹ nói chẳng ai nghe, khuyên cũng vô ích!”

La Tinh đột nhiên nói:
“Mẹ, mẹ đừng nói vậy. Bà nội nói nhị thúc đi thắt là chuyện tốt, sao mẹ cứ phản đối? Theo con thấy thì đàn ông thắt rồi mới yên tâm được. Ba con mà thắt sớm, thì ngoài kia đâu có…”

“A Tinh! Con sao nói kiểu đó được?”

Kim Hồng Liên biến sắc:
“Ba con là đàn ông chân chính, sao lại đi làm cái chuyện mất mặt đó? Người ta nói đàn ông mà thắt rồi thì còn khác gì thái giám?”

La Tinh ưỡn cổ cãi:
“Bà nội nói rồi, thắt không phải thái giám gì hết!”

“Nó bị lừa! Ai cũng nói vậy còn sai gì được?”

La Tinh không vui, lớn tiếng:
“Bà nội thông minh vậy sao mà bị lừa được? Con thấy mẹ mới là người bị lừa!”

Kim Hồng Liên mặt lúc trắng lúc xanh, trừng mắt nhìn con trai lúc này mới giật mình nhận ra, không biết từ khi nào, hai đứa nhỏ đã thay đổi.

Trong trí nhớ của nàng, chúng lúc nào cũng nhỏ bé, vàng vọt, ngoan ngoãn, nói gì nghe nấy. Chưa từng cãi lời như hôm nay.

Bọn nhỏ bị dạy hư rồi. Ý nghĩ đó đột nhiên hiện lên trong đầu Kim Hồng Liên.

La Oánh Oánh thấy không ổn, sợ mẹ phát cáu lại đánh đập gì đó, vội kéo tay em trai.

Nhưng La Tinh vẫn mặt mày cứng rắn, không chịu cúi đầu.

Kim Hồng Liên nhìn con gái, giọng lạnh băng:
“Oánh Oánh, con cũng nghĩ vậy à?”

La Oánh Oánh bị mẹ dọa cho giật mình, lúng túng đáp:
“Mẹ… chẳng phải mình đã nói rồi sao, ở nhà cứ nghe bà nội, bà nói sao thì làm vậy…”

Tính tình La Oánh Oánh mềm mỏng hơn em trai nhiều, nhưng trong lòng nàng cũng nghĩ như vậy nếu ba chịu thắt sớm thì chắc chắn không xảy ra chuyện đòi ly hôn, không có nhà riêng trong thành, cũng chẳng bỏ mặc mấy mẹ con mình.

Kim Hồng Liên cắn răng:
“Bà nội các con hồ đồ, nhưng chúng ta không thể hồ đồ theo! Mẹ biết tụi con oán Văn Tuấn, nhưng nó ở trong thành cũng có nỗi khổ của nó, nó…”

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa. Mấy lời đó chính mẹ cũng không tin, sao còn ép tụi con tin?”

Lần đầu tiên, La Tinh ngắt lời mẹ.

Kim Hồng Liên nhìn đứa con trai trước mắt, chỉ thấy xa lạ lạ lùng.

Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, La Tinh đã cao hơn bà, khuôn mặt rất giống La Văn Tuấn, nhưng trên người lại không có chút nào vẻ thư sinh. Da đen nhẻm như hạt lúa mạch, đầu cạo trọc, trông rất cứng cỏi, rất… “người lớn”.

“A Tinh, đừng nói nữa, con không phải bảo muốn lên núi chơi à? Mau đi đi, kẻo lát nữa bà nội về tới thì không được đi đâu.”

La Tinh nghe xong liền không nói thêm câu nào, xách dép chạy mất.

 

Hết Chương 135.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page