Danh sách chương

La Oánh Oánh cũng lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Con là chị, con sẽ chăm mẹ với em. Nãi, sau này con không khóc nữa.”

Thẩm Phái Lâm bật cười:
“Trẻ con mà, buồn thì khóc cũng chẳng sao. Có khóc thì khóc, nhưng ngày mai vẫn phải sống cho ra hồn.”

“Cứ lo làm cho nhà mình đàng hoàng, vậy là hơn người ta rồi.”

La Văn Tùng nãy giờ thấy hai đứa nhỏ khóc, trong bụng cuống lên, giờ mới gật gật đầu, phụ họa:
“Phải đó phải đó, nhà mình có thịt ăn, nhà tôn gia không có. Mình vậy là hơn nhà nó rồi.”

Câu nói trẻ con nhưng lại làm hai đứa nhỏ bật cười, nước mắt chưa kịp khô.

Thẩm Phái Lâm gật gù:
“A Tùng nói đúng. Nhà mình ăn thịt cá, tụi nó ăn trấu uống hèm, còn chê cười các con, chẳng qua là ghen tị thôi.”

“Đi, vịt nhà mình nuôi cũng sắp lớn rồi, giờ thịt mới mềm, hôm nay nãi chọn một con cho tụi con tẩm bổ.”

La Oánh Oánh vừa nghe xong, quên cả buồn khóc, vội nói:
“Nãi ơi, sáng nay con thấy Tiểu Tuyết còn mua thịt, nhà mình giờ sát vịt thì uổng lắm, vịt chưa lớn đâu.”

“Lớn rồi đó, ta nhìn kỹ rồi. Ta chọn con nào mập nhất.”

La Oánh Oánh nóng ruột, mồ hôi rịn đầy trán, gấp đến mức chẳng biết làm sao cản bà nội.

Thẩm Phái Lâm bước nhanh về phía bờ sông, nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên một con vịt to béo đang cúi đầu ăn như điên.

Con vịt đó nhìn là biết, thân hình mập mạp hơn hẳn những con bên cạnh, y như chuẩn bị đem hấp lên là vừa.

“Chọn nó đi, con này ăn được rồi. Không ăn cũng uổng cám nuôi.”

Con vịt bị bắt “cạc cạc” mấy tiếng, còn chưa biết mình sắp tới số, giãy đành đạch, vỗ cánh loạn xạ.

Thẩm Phái Lâm cười khanh khách:
“Đạp mạnh lớn như vậy, thịt chắc chắn dai ngon, hôm nay ăn nó.”

Ba đứa nhỏ trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ có La Văn Tùng là bình tĩnh, hoàn toàn không thấy có gì không ổn khi ăn vịt.

La Oánh Oánh nuốt nước miếng:
“A Tinh, con vịt này còn chưa kịp bán lấy tiền, mình đã ăn luôn rồi sao?”

“Hẳn là chỉ ăn một con này thôi.” La Tinh cố gắng tự an ủi, “Lát nữa mình nếm một miếng, còn lại để nãi ăn. Mấy con sau giữ lại hết để bán, nhà mình không ăn nữa.”

Thẩm Phái Lâm xách con vịt béo về nhà, vừa vô đến cửa là đi thẳng vào bếp.

Kim Hồng Liên đang nấu cơm, nghe tiếng động lạ, quay lại nói:
“Nương, sao mang vịt về? Con vịt này béo ghê, chắc tầm nửa tháng nữa là bán được rồi, có khi còn bán được giá tốt.”

“Béo ghê hả?”

Thẩm Phái Lâm cười khúc khích, cầm dao phay lên.

Kim Hồng Liên vẫn chưa hiểu gì, còn khen:
“Béo chứ, nương đúng là biết nuôi vịt.”

Kết quả, ngay sau đó thấy bà bà vung tay một phát, thẳng tay cắt cổ con vịt.

Kim Hồng Liên giật mình hét toáng lên.

“La lên gì! Mau lấy cái bát hứng huyết vịt, máu vịt cũng là đồ tốt, đừng để phí.” Thẩm Phái Lâm nói.

La Oánh Oánh còn mạnh mẽ hơn mẹ ruột, chạy đi lấy cái bát lớn hứng máu vịt.

Kim Hồng Liên hoàn hồn, lắp bắp:
“Nương, nương sao lại giết nó! Con vịt này định để dành bán mà?”

Thẩm Phái Lâm hỏi lại:
“Vịt ta nuôi là để bán lấy tiền, đúng không?”

“Phải… thì bán lấy tiền chứ sao…” Kim Hồng Liên lẩm bẩm, trong lòng lại nghĩ: “Nếu nhà có tiền rồi, sau này không cần lấy tiền của Văn Tuấn nữa, thậm chí còn có thể gửi thêm cho hắn. Lúc đó hắn chắc chắn sẽ không còn trách móc gì nhà nữa, còn chịu khó về nhà thăm con nữa ấy chứ.”

Thẩm Phái Lâm cười:
“Có tiền thì cũng là để ăn no mặc ấm. Giờ ăn no, với sau này ăn no, khác gì nhau?”

Nghe thì có lý, nhưng từ miệng bà bà nói ra, sao nghe cứ thấy như đang ngụy biện.

Thẩm Phái Lâm dù có bạc đãi ai cũng không thể bạc đãi chính mình. Đám vịt này cả ngày “cạc cạc” ngoài sân, nghe mà thèm nhỏ dãi.

Vịt quay, vịt muối, vịt om bia, gừng mắm vịt trăm món vịt ngon, Thẩm Phái Lâm nhớ rõ từng món trong bụng.

Nghĩ đến đồ ăn, bà hiếm khi nở nụ cười hiền hòa với con dâu:
“Hồng Liên, trưa nay phiền con hầm con vịt này một nồi. Con biết nấu mà, cứ làm món nào ngon nhất con thích.”

Kim Hồng Liên đành ngậm bồ hòn, nuốt hết lời vào bụng, vội vàng đi đun nước làm thịt vịt.

La Oánh Oánh cũng nhanh tay chạy đi nhóm bếp.

Đợi bà bà rời khỏi bếp, Kim Hồng Liên mới kéo con gái lại hỏi nhỏ:
“Sao tự dưng sát vịt ăn? Cái này mua bằng tiền mà, để dành bán chứ.”

La Oánh Oánh do dự một chút rồi kể lại chuyện khi nãy:
“Mẹ, nãi sợ con với A Tinh buồn, nên giết con vịt an ủi tụi con.”

Kim Hồng Liên lại nghĩ một nẻo:
“Nãi con nói thế sao được, ba con cũng là bất đắc dĩ thôi, chứ sao lại mặc kệ vợ con được?”

“Hai tháng nay chẳng phải tháng nào ba con cũng gửi tiền về sao? Tiền ở đâu thì lòng ở đó, rõ ràng là ba con vẫn thương ba mẹ con mình.”

La Oánh Oánh cúi đầu không nói.

Cô đâu ngây thơ như mẹ nghĩ, tiền kia ba có tự nguyện gửi về đâu, là nãi sai Nhị Thúc lên trấn gọi điện thoại, ba mới ngại không dám không gửi.

Kim Hồng Liên cứ lo lắng mãi:
“Nãi con như vậy chẳng phải chia rẽ cha con các con sao? Oánh Oánh, con là đứa hiếu thuận, nhưng đừng để bụng lời nãi nói. Bà ấy tức ba con không chịu về nên mới nói mấy câu giận dỗi thôi.”

La Oánh Oánh cúi đầu, biết nếu mình mà cãi, mẹ sẽ lải nhải mãi không ngừng. Chi bằng im cho yên chuyện.

Nhưng cô không đáp, cũng chẳng ngăn mẹ tiếp tục lảm nhảm:
“Cái thằng Tôn miệng mồm độc thật, mà A Tinh đánh nó rồi, nhà mình cũng không còn lý để nói. Ai, chỉ vì ba con không chịu về, người ta mới dòm ngó chê cười, mình cũng bị khinh. Giá mà ba con chịu về một chuyến thì tốt biết mấy.”

“Mẹ, nước sôi rồi, rút lông vịt chưa?” La Oánh Oánh hỏi.

“Để mẹ làm, con đừng để bị bỏng.” Kim Hồng Liên vội vã làm việc.

Nhưng miệng vẫn không ngừng:
“Nương con thương tụi con, cũng là vì nể mặt ba con cả. Chứ không thì ai rảnh lo sống chết tụi con đâu. Hôm nay con cũng ngốc, nương nói giết vịt mà không chịu ngăn lại.”

 

Hết Chương 84.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page