Danh sách chương

 

La lão nhị mệt mỏi về tới nhà, vừa bước vào cửa đã la to:

“Nhanh đi, chuẩn bị cho ta thau nước ngâm chân, mệt muốn chết rồi đây!”

Nghiêm Xảo Vân vội vã chạy tới giúp.

Ai ngờ chân La lão nhị vừa mới thả vào nước đã lập tức nổi nóng, quát tháo:

“Nóng như vậy, muốn phỏng chết ông hả?!”

Nói rồi hắn đá văng cái thau nước, vươn tay định túm lấy vợ đánh một trận.

Nghiêm Xảo Vân bị dọa hoảng, theo bản năng lùi lại tránh né.

“Nháo cái gì đấy!”

Một tiếng quát chói tai vang lên từ bên ngoài. Thẩm Phái Lâm lạnh mặt đi vào, nói dằn từng chữ:

“Lão nhị, đừng tưởng uống hai chén rượu vào là có thể hồ đồ. Mấy lời ta nói lúc trước ngươi quên hết rồi hả? Đánh vợ thì đáng nghèo cả đời. Ta đây không muốn thấy ngươi sống kiếp nghèo khổ, nên nói trước: chỉ cần anh dám động tay với Xảo Vân một chút, tôi sẽ trói anh lại bắt cô ấy tố cáo lên trên. Đến lúc đó, anh có muốn đánh cũng đánh không nổi đâu.”

La lão nhị còn đang giơ tay, nghe vậy thì rụt xuống, ngượng ngùng nói:

“Nương, tụi con giỡn chơi thôi mà.”

Hắn liếc mắt trừng vợ, hùng hổ gầm gừ:

“Không biết cô đổ cho mẹ tôi thứ mê hồn canh gì, sao tự nhiên lại có cái kiểu lý lẽ này!”

Dù ngoài miệng cứng cỏi, nhưng trong bụng hắn cũng biết mình đang túng quẫn, nếu thật sự động tay, mẹ hắn làm ra cái chuyện đó thật cũng không chừng.

Nghiêm Xảo Vân thở phào, liếc nhìn hắn rồi đáp:

“Ta chỉ lặp lại lời của mẹ thôi.”

“Văn Hoa, về sau anh tốt nhất đừng động tay động chân với tôi nữa. Nếu còn, tôi sẽ mách mẹ.”

“Hừ, đúng là có bản lĩnh.”

La lão nhị trợn mắt, nhưng thấy vợ làm bộ như muốn chạy ra ngoài kêu người, hắn đành nén giận, xoay người leo lên giường, miệng lầm bầm:

“Ta là đàn ông, không chấp nhặt với mấy người.”

Phía sau hắn, Nghiêm Xảo Vân khẽ cười. Không ngờ chuyện lại thuận lợi như vậy. Mẹ nói đúng, Văn Hoa là không thể chiều chuộng.

Bên kia, vợ La Văn Minh nghe thấy tiếng động liền ló đầu ra, ngạc nhiên hỏi:

“Sao còn uống cả rượu? Hôm nay thím hào phóng dữ?”

La Văn Minh cười tấm tắc:

“Không chỉ có rượu mà còn có thịt. Thím anh là người làm việc lớn, ngày thường nhìn có vẻ keo kiệt, tới lúc mấu chốt lại không tiếc tay.”

“Lại nhận được tiền thầu, còn mua cả vịt con. Sau còn định bán cám nuôi. Thím còn mời tụi anh ăn cơm, chắc nhà thím tích cóp được không ít.”

La Văn Minh không đồng tình lắm:

“Nhà thím mấy năm rồi không có hỉ sự hay tang sự, Văn Tuấn lại làm trên thành phố, lương cũng cao, để dành được một chút cũng phải thôi.”

“Vậy cũng đúng. Trước kia thím hay bóc lột, tiền chắc cũng tích lại được.”

Hai người tám chuyện một lúc, rồi vợ hắn lại nhắc:

“Chuyện kia anh có hỏi thím chưa?”

La Văn Minh vỗ đầu cái “bốp”:

“Quên mất tiêu.”

Vợ trừng mắt lườm một cái, càm ràm:

“Không phải chuyện nhà anh thì anh không để tâm. Có mỗi chuyện hỏi giùm em trai em có được thi đại học hay không mà lần nào cũng quên.”

La Văn Minh bất đắc dĩ:

“Văn Tuấn còn chưa về. Dù có hỏi, thím cũng chưa chắc biết. Hỏi cũng bằng không.”

“Lạ thật, Văn Tuấn hơn hai tháng nay chưa thấy mặt. Trước kia tháng nào cũng về một lần.”

“Hồi còn đi học thì rảnh. Giờ đi làm rồi, xưởng nhiều việc, về ít cũng bình thường.”

Chuyện La Văn Tuấn cưới vợ trong thành phố, người trong thôn chưa ai biết, kể cả La Văn Minh. Dù gì hộ khẩu của Văn Tuấn cũng đã chuyển ra từ thời còn học đại học, đâu phải báo ai.

La Văn Minh mệt quá lăn ra ngủ. Vợ hắn lẩm bẩm vài câu rồi cũng không nói gì thêm.

Còn bên này, người đang bị nhắc tới La Văn Tuấn dạo này sống cũng chẳng sung sướng gì.

Lúc trước em trai về quê đòi tiền, hắn từng khuyên vợ mới là Minh Hương cùng về nhà, cúi đầu nói lời dễ nghe với mẹ một chút, nhưng Minh Hương nhất quyết không chịu.

Đã vậy, sau đó mỗi tháng còn bắt hắn gửi về quê 15 đồng. Minh Hương thấy vậy thì ngày càng khó chịu, suốt ngày giở giọng móc méo.

Cộng thêm chuyện cô ta đang mang thai, bụng mỗi ngày một lớn, tính tình cũng lớn theo. Trước kia dù có điêu ngoa nhưng còn lanh lợi, mặt mũi cũng dễ coi. Giờ thì béo lên cả hai chục cân, cả người trở nên dữ tợn, làm La Văn Tuấn phiền muốn chết.

Dù trong lòng đầy bực bội, nhưng Văn Tuấn chỉ có thể nhịn. Dù gì hắn cũng đang làm dưới trướng cha vợ, mà ông ta vốn chẳng ưa hắn. Nếu giờ lại chọc giận Minh Hương, thì chuyện thăng chức, tăng lương coi như khỏi mơ.

Thế là hắn chỉ biết dùng hết dịu dàng để dỗ dành. May mà Minh Hương thật sự thích hắn, mỗi lần đều dỗ êm.

Dỗ xong một bên, bên kia lại đến hạn gửi tiền. Vừa trễ một chút, hôm sau mẹ hắn đã gọi điện thẳng tới xưởng, chẳng biết bà làm cách nào mà kiếm được số máy.

La Văn Tuấn sợ chuyện ầm ĩ, mất mặt, nên cắn răng gửi tiền đều đặn mỗi tháng.

Vì thế, cuộc sống của hắn ngày càng eo hẹp, thậm chí còn không bằng hồi đi học. Trong lòng càng thêm oán giận mẹ mình chỉ biết nhìn tiền, chẳng hiểu được nỗi khó của hắn.

Mang một bụng oán khí, Văn Tuấn tất nhiên chẳng còn muốn về quê. Giờ tâm trí hắn chỉ còn tập trung vào việc leo lên cao và giữ được lòng vợ.

“Văn Tuấn, bản thảo tuyên truyền viết xong chưa? Chủ nhiệm đang giục đó.” Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

La Văn Tuấn ngẩng đầu cười, đáp:

“Viết xong hết rồi. Đồ của chủ nhiệm, tôi có tăng ca cũng phải làm cho xong trước.”

Nhưng trong lòng thì đầy bất mãn. Một người có bằng đại học như hắn, rốt cuộc chỉ được phân công viết mấy bài tuyên truyền vớ vẩn, chẳng bằng đám con cháu công nhân trong xưởng được trọng dụng.

Gần đây hắn chủ động tăng ca, một là để tránh đụng mặt Minh Hương, hai là để tạo ấn tượng với cấp trên.

Anh nhân viên tạp vụ vừa quét dọn vừa gật đầu:

“Văn Tuấn viết cũng mượt lắm đó.”

“À mà, mấy tờ báo này cậu coi thử. Chủ nhiệm muốn cậu viết vài bài khen ngợi thanh niên xuất sắc trong xưởng mình. Bằng không người ta lại nói xưởng quốc doanh còn không bằng mấy bà ở nông thôn.”

La Văn Tuấn thầm nhếch mép. Trước mặt thì nịnh bợ mấy người vào xưởng sớm hơn hắn, chứ trong bụng thì chỉ coi là đám nịnh thần dựa hơi chủ nhiệm.

Nhưng ngoài miệng vẫn cười nói:

“Được, tôi sẽ xem kỹ. Cảm ơn Vương ca.”

Vương ca cầm bản thảo đi mất.

 

Hết Chương 80.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page