Danh sách chương

Nghiêm Xảo Vân nhìn thấy bà bà phân phó, chỉ lấy đúng hai củ khoai lang đỏ, thật sự không dám làm khác.

La lão nhị nhìn thấy chỉ có hai củ khoai lang đỏ, thiếu chút nữa nổi điên. Một bạt tai định ném tới, rồi lại cố nhịn xuống.
“Không vội, đợi nương xem xong thư của đại ca rồi hãy nói.”

Chờ bà mềm lòng, hắn sẽ có lý do chính đáng. Nương là mẹ ruột, còn không đứng về phía hắn sao? Đến lúc đó, hắn muốn xử lý tức phụ thế nào chẳng phải cứ việc làm.

Thẩm Phái Lâm không buồn để ý đến ánh mắt như lang như hổ của hắn. Ánh mắt bà rơi lên lá thư đặt trên bàn.

Từ trí nhớ nguyên chủ cũng biết rõ, lão đại La gia và lão nhị không giống nhau về bản chất. Lão đại không đánh vợ nhưng lại là kẻ vô tình, chỉ biết đến bản thân, bỏ vợ bỏ con, ham tiền ham quyền.

Từ nhỏ đã là trưởng tử được nuông chiều nhất trong nhà, được cả nhà chu cấp ăn học mười năm, không phải làm đồng áng. Sau thi đại học khôi phục, liền thi đỗ thành phần tử trí thức. Đáng lẽ đến lúc này phải hồi báo gia đình, kết quả lại không ngừng hút máu nhà mẹ đẻ.

So với lão nhị thô lỗ ngu ngốc, lão đại lại càng khó đối phó hơn nhiều. Cũng bởi nguyên chủ thiên vị dung túng hắn nên mới khiến hắn càng ngày càng quá đáng. Người như vậy viết thư về nhà, có thể có gì hay ho?

Thẩm Phái Lâm mở thư, mắt đọc nhanh như gió, sắc mặt càng xem càng trầm xuống.

“Nương, Văn Tuấn trong thư viết gì? Hắn không nhắc lại chuyện ly hôn đi?”
Kim Hồng Liên gấp gáp hỏi, ánh mắt rõ ràng lo lắng.

Thẩm Phái Lâm cười nhạt trong lòng.

La Văn Tuấn sao lại không nhắc chứ? Hắn cầu còn không kịp, mong nhanh chóng ly hôn, cắt đứt với nhà mẹ đẻ để cưới con gái chủ nhiệm, ôm lấy đùi quyền quý, leo lên đỉnh cao nhân sinh.

Còn cô nàng ngốc nghếch này lại hết lòng thương nhớ hắn, đâu biết rằng trong mắt La Văn Tuấn, nàng chẳng khác nào kẹo cao su dính dưới chân, sợ bẩn thân hắn.

“Nhắc chứ. Hắn hận không thể khua chiêng gõ trống thông báo với cả thôn rằng hai người đã ly hôn rồi.”
Thẩm Phái Lâm lạnh lùng nói.

Kim Hồng Liên sắc mặt đại biến, môi run run, cả người đứng không vững.

Thẩm Phái Lâm vốn định đưa thư cho nàng xem, cho nàng thấy rõ bộ mặt thật của La Văn Tuấn, nhưng nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt sau khi sẩy thai của nàng, bà lại không nỡ.

Thở dài trong lòng, Thẩm Phái Lâm bèn dịu giọng:
“Cùng ngươi nói giỡn đó.”

“Lão nhị đi viện binh, lão đại này lá thư chẳng qua là xin cho hắn thôi. Còn có thể viết cái gì tốt đẹp.”

Kim Hồng Liên như trút được gánh nặng, lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Mặt không còn trắng bệch, thân thể cũng không run nữa.

“Nương, sao ngài lại đùa kiểu đó? Thiếu chút nữa dọa chết ta. Ta liền biết Văn Tuấn chẳng qua nhất thời tức giận, hắn sẽ không thật sự không cần ta đâu.”

Nói xong, nàng đã vội vàng thu dọn bát đũa, hận không thể dán hai chữ “cần mẫn” lên trán.

La lão nhị ăn xong hai củ khoai lang đỏ, cuối cùng cảm thấy bụng không còn đói, lại liền nịnh nọt cười:
“Nương, ngài hết giận chưa?”

Thẩm Phái Lâm liếc hắn một cái, xoay người đi vào phòng:
“Ngươi theo ta vào đây.”

La lão nhị vội vàng theo sau, còn không quên trừng mắt liếc tức phụ:
“Chờ ta ra lại tính sổ với ngươi.”

Nghiêm Xảo Vân sợ hãi tưởng tượng tới bàn tay to của La Văn Hoa mà run rẩy.

“Lúc trước ta khuyên ngươi, ngươi không nghe. Giờ hối hận cũng đã muộn.”
Kim Hồng Liên nhíu mày lại, nhỏ giọng dặn:
“Nếu hắn thật sự muốn đánh ngươi thì chạy vào phòng ta. Hắn không thể động thủ với ta là tẩu tử được.”

“Đại tẩu, cảm ơn ngươi.”
Nghiêm Xảo Vân lau nước mắt, cuối cùng cũng được an ủi phần nào.

Thẩm Phái Lâm vào phòng, liền ngồi xuống ghế.
“Đứng làm gì? Ngồi xuống đi.”

La lão nhị giống như đứa trẻ phạm lỗi, rụt rè kéo ghế ngồi.

Thẩm Phái Lâm nở nụ cười ôn hòa:
“Lão nhị, ngày hôm qua nương mắng ngươi, đánh ngươi, ngươi có oán ta không?”

“Nương, ta không dám.”
La lão nhị cúi gằm đầu.

“Không dám tức là có.”

Thẩm Phái Lâm thở dài:
“Lão nhị, thật ra trong mấy đứa con, ta thương nhất chính là ngươi.”

Lúc đọc thư, bà đã cân nhắc kỹ càng.

Bốn đứa con trong nhà, ngoài lão tứ là ngốc ra, ba đứa kia đều không dễ đối phó. Thẩm Phái Lâm thân là người xuyên tới, có huyết thống ràng buộc, chưa thể lập tức rời đi. Hơn nữa, thời buổi này ở nông thôn trọng nam khinh nữ, quan hệ thân tộc phức tạp. Bà muốn yên ổn sống tiếp thì phải tận dụng hết mức.

Và mục tiêu đầu tiên chính là La lão nhị. Nguyên nhân đơn giản, hắn vừa ngốc vừa dễ lừa.

“A.”
La lão nhị trừng lớn mắt.

Cho dù hắn ngu ngốc, không có văn hóa, cũng biết nương trước nay chỉ cưng chiều đại ca. Còn mình làm nhị ca, chẳng qua là cái bóng, chẳng được mấy ai chú ý.

Nhưng bị người lơ là lâu ngày, thường lại càng hiếu thuận hơn. Chỉ cần mẹ nói gì, hắn liền nghe nấy.

“Ngươi không tin?”

Thẩm Phái Lâm khẽ cười:
“Nếu ta không thương ngươi, vì sao giữ ngươi bên cạnh? Chẳng qua là sợ ngươi thật thà, bị người ta khi dễ nên mới luôn trông nom ngươi đó.”

La lão nhị đầu óc vừa chuyển, cảm thấy hình như đúng là có lý.

Thẩm Phái Lâm lại mở miệng:
“Đại ca ngươi là sinh viên, giờ đã vào nhà xưởng, còn ôm được đùi chủ nhiệm, tiền đồ của hắn ta không cần phải lo.”
“Muội muội ngươi gả vào trong thành, trượng phu có bản lĩnh, cũng không cần ta nhọc lòng. Đến đệ đệ ngươi kia, thôi, có thu hay không cũng chẳng khác gì. Chỉ có ngươi đó, lão nhị, ngươi thật sự làm ta rầu thúi ruột.”

Hết Chương 31.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page