Danh sách chương

Chờ khi dị năng hồi phục, nàng sẽ dùng thực vật hệ dị năng để chọn giống, lúc đó trồng ra khoai lang đỏ sẽ càng ngon hơn.

Thẩm Phái Lâm tính toán kỹ lưỡng, ăn xong một củ khoai lang rồi dặn dò: “Tiểu Tuyết, ngươi đem hai củ khoai lang đỏ vào lò nướng cho ta.”

“Chưng khoai lang đỏ ăn, nào có ngon bằng nướng ăn thơm ngọt hơn.” Thẩm Phái Lâm nói, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Lộc Tiểu Tuyết lập tức đứng dậy: “Con liền đi chuẩn bị.”

“Chuẩn bị thêm nhiều một chút, cho cả nhà ăn vặt.” Thẩm Phái Lâm nói thêm.

“Kia lại lấy thêm mấy củ khoai sọ, khoai tây nữa, cái này nướng cũng ngon, nương người đã thay đổi khẩu vị.” Lộc Tiểu Tuyết suy nghĩ thêm.

Thẩm Phái Lâm rất hài lòng, cười: “Nhà ta Tiểu Tuyết thật thông minh.”

Lộc Tiểu Tuyết đỏ mặt, đây chính là lần đầu tiên bà bà khen nàng trước mặt mọi người.

Kim Hồng Liên thấy bà bà không để ý đến mình, lòng càng thêm sốt ruột: “Nương, ngài không phát hiện trên bàn thiếu một người sao?”

Thẩm Phái Lâm liếc nhìn Kim Hồng Liên, nhàn nhạt hỏi: “Thân thể ngươi tốt rồi sao? Sao lại ra ngoài ăn cơm?”

Kim Hồng Liên xấu hổ cười: “Tốt, đều tốt ah, ngày mai là có thể xuống đất làm việc.”

“Đừng vội, đẻ non dù sao cũng là chuyện lớn, ngươi cứ nghỉ ngơi thêm mấy ngày, đừng để người ngoài nghĩ ta ngược đãi con dâu.” Thẩm Phái Lâm nói, lòng thầm phục con dâu cả rốt cuộc muốn làm việc đến thế nào, nghỉ một ngày đã không chịu nổi.

Kim Hồng Liên ngượng ngùng: “Nương đã cho ta mua đường đỏ, còn cho ta ăn thịt, ai nói lời xấu ta khẳng định không đồng ý.”

“Vậy ngươi ở nhà nghỉ ngơi, không vội mấy ngày.”

Thẩm Phái Lâm dừng một chút, thông cảm con dâu vừa đẻ non, không muốn so đo, nhắc nhở: “Ngươi còn trẻ, đừng xem thường thân thể, nếu không dưỡng hảo, sau này già sẽ khổ.”

“Nương……” Kim Hồng Liên cảm động, xoa xoa khóe mắt, “Con biết người là người tốt, người đău lòng cho con dâu, con dâu tương lai làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp được ân tình của ngài.”

Lời này Thẩm Phái Lâm nghe, tai đều muốn thành cái kén, nghĩ con dâu cả nói nửa ngày mà căn bản không hiểu ý mình.

“Ngươi biết ta vì ngươi mà lo lắng, vậy ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt, đem thân thể dưỡng khoẻ lại, đừng làm việc lung tung làm hỏng thân thể.”

Đại khái là do Thẩm Phái Lâm vẫn luôn giữ vẻ mặt ôn hoà, khiến Kim Hồng Liên sinh ra một loại ảo giác.

Nghĩ thế, nàng càng lấy hết can đảm bước tới, lên tiếng:

“Nương, là vì người đối với con tốt, nên con mới càng nghĩ cho cái nhà này. Nhị đệ tới giờ còn chưa quay về, vừa rồi con ra tận đầu thôn tìm cũng không thấy bóng dáng hắn. Con sợ người nghe xong sẽ sốt ruột nên không dám nói ra.”

Thẩm Phái Lâm liếc mắt, hừ một tiếng:

“Hắn là đại nam nhân, ta sốt ruột cái gì?”

Một đại nam nhân như La lão nhị, ở trong đầu thôn còn có thể xảy ra chuyện gì? Hắn không trở lại thì trong nhà càng thêm thanh tịnh.

Thẩm Phái Lâm thầm nghĩ, nếu hắn thật sự có cốt khí không quay về nữa, thì nàng lại nhẹ nhõm biết bao. Cũng chẳng cần phí tâm đi quản cái  tính lộn xộn kia của hắn nữa.

“Nương, con đoán tám phần là nhị đệ bị đánh, trong lòng buồn bực, nên trốn đâu đó rồi.”
Kim Hồng Liên liếc mắt nhìn sang Nghiêm Xảo Vân, trong lòng hận không thể rèn sắt thành thép.

Đến nước này rồi mà Nghiêm Xảo Vân vẫn chỉ cúi đầu bới cơm, không dám hé một lời.

Kim Hồng Liên đành phải tiếp tục:

“Nhị đệ dù sao cũng là nam nhân, lại sĩ diện. Chuyện lần này tuy là hắn sai, nhưng hiện giờ hắn đã bị đánh, cũng đã được dạy dỗ một trận, sau này nhất định sẽ sửa. Mẫu tử mà, làm gì có chuyện qua đêm còn giữ thù. Nương, để con đi tìm hắn về đi, lúc này chắc nhị đệ cũng đang đói bụng mệt mỏi.”

“Chẳng lẽ để chúng ta ở nhà cơm ngon rượu say, còn nhị đệ phải lang thang bên ngoài chịu đói? Nếu bị người trong thôn bắt gặp, chẳng phải sẽ cười chê nhà mình hay sao? Người nói có phải không?”

Thẩm Phái Lâm nheo mắt, thản nhiên phun ra mấy chữ:

“Là cái chó má.”

Kim Hồng Liên cả người cứng đờ:

“Cái… cái gì cơ?”

“Lão nương nói là cái chó má đó.”

Thẩm Phái Lâm cười lạnh:

“Hắn muốn về thì về, không về lão nương càng thanh tịnh. Trong thôn ai dám cười chê nhà ta? Ngươi cứ chỉ ra xem, ta sẽ đích thân đi bẻ xả bọn họ.”

Kim Hồng Liên đương nhiên không dám nói ra một cái tên nào.

Trực tiếp vọt tới nhân gia trong phòng, tìm người đối mắng chuyện này, nàng bà bà là làm được.

Nhìn, Vương bà tử bồi kia chỉ gà còn ở ổ gà bên trong đâu.

“Nhưng chúng ta rốt cuộc là người một nhà, nhị đệ đã biết sai rồi, nương, ngài……”

Thẩm Phái Lâm cười nhạo một tiếng: “Ngươi là con giun trong bụng hắn sao, hắn co trở về hay không ngươi liền đều đã biết?”

Kim Hồng Liên nghẹn lại.

Thẩm Phái Lâm tiếp tục nói: “Cái nhà này ta quản được, ta cho ngươi làm chủ sao?”

Kim Hồng Liên cúi đầu không dám đáp lời.

Nàng lại tức lại uất, lau nước mắt mà nói:
“Ta làm vậy là vì ai chứ? Nương chẳng lẽ không hiểu tấm lòng của ta sao? Ta đây chẳng phải vì La gia, vì cái nhà này được yên ổn hòa thuận. Ta cũng chỉ là một lòng tốt mà thôi.”

Lúc này Nghiêm Xảo Vân mới ngẩng đầu, dịu giọng khuyên:
“Đại tẩu, nương đã dặn chúng ta nghe theo người, vậy thì mình cứ nghe theo nương đi.”

Kim Hồng Liên vừa khóc vừa nói:
“Chẳng lẽ để nhị đệ cứ mãi chịu đói ở bên ngoài? Em là vợ hắn, sao lại có thể nhẫn tâm như vậy?”

Nghiêm Xảo Vân cúi gằm mặt xuống:
“Vậy chị nói xem phải làm sao, chứ em thì không dám đi nói với nương đâu.”

“Không biết hôm nay nương làm sao nữa… Cùng là người một nhà, huyết mạch tương liên, có chuyện gì chẳng thể nói tử tế, cớ sao lại phải ra tay?”

Nghiêm Xảo Vân không đáp, chỉ cúi đầu im lặng. Trong lòng lại thầm nghĩ, đại tẩu nói thì nhẹ nhàng lắm, đại ca không đánh người, chứ Văn Hoa thì… đánh là chuyện thường, bị đánh đâu phải chị.

Hết Chương 26.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page