Danh sách chương

Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà

14/07/2023

Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa

14/07/2023

Chương 4: Ý định

14/07/2023

Chương 5: Đại Lục Thần Vũ

14/07/2023

Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư

15/07/2023

Chương 7: Khế ước Chủ tớ

15/07/2023

Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống

15/07/2023

Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ

15/07/2023

Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN

15/07/2023

Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ

15/07/2023

Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ

15/07/2023

Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN

15/07/2023

Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC

15/07/2023

Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN

15/07/2023

Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)

15/07/2023

Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)

18/07/2023

Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN

18/07/2023

Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT

18/07/2023

Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM

18/07/2023

Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN

18/07/2023

Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN

18/07/2023

Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ

18/07/2023

Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI

18/07/2023

Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ

18/07/2023

Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC

18/07/2023

Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ

18/07/2023

Chương 28: BÁI SƯ (1)

18/07/2023

Chương 29: BÁI SƯ (2)

18/07/2023

Chương 30: BÁI SƯ (3)

18/07/2023

Chương 1: Phế vật

18/07/2023

Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH

19/07/2023

Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI

19/07/2023

Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI

19/07/2023

Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU

19/07/2023

Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA

19/07/2023

Chương 36: THU PHỤC

19/07/2023

Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)

19/07/2023

Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)

19/07/2023

Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)

19/07/2023

Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)

19/07/2023

Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)

19/07/2023

Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ

19/07/2023

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1: Phế vật

Chương trước

Chương sau

Editor: Phù Dung

Mộ phủ.

Nắng chiều bao phủ
bên trong hậu viện, lá cây phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt, vậy mà vào
lúc này, bên trong hậu viện lại vô cùng yên tĩnh, sự tĩnh lặng này dường như chỉ có thể nghe được âm thanh của lá cây khẽ xào xạt trong gió.

“Thế tử, chúng ta làm như thế có tốt không? Dù sao người và tỷ tỷ cũng đã có hôn ước rồi” Thiếu nữ nâng gương mặt đỏ bừng của mình lên, thân thể mềm mại trắng như tuyết rúc vào trong thân thể to lớn của nam nhân: “Nếu
như chuyện này mà bị tỷ tỷ phát hiện…”

“Nàng nói cái đồ vô dụng kia sao?” Nam nhân cau mày kiếm lại, sau khi nghe thấy thế dung mạo
tuấn tú lập tức hiện lên sự chán ghét: “Lúc chúng ta ở chung với nhau
đừng nhắc tới nữ nhân làm cho người ta chán ghét, về phần hôn ước kia
đối với ta mà nói có cũng được không có cũng được, ngày nào đó ta sẽ
giải trừ đạo hôn ước này, loại phế vật như nàng ta vốn không xứng trở
thành thế tử của ta! Đình nhi, tin tưởng ta, ta sẽ danh chính ngôn thuận cho nàng một danh phận, chỉ có nàng mới có thể xứng với ta.”

“Thế tử…” Trong con ngươi của Mộ Đình Nhi có phần hơi cảm động, bất chợt
bối rối nói: “Như thế có phải bất công với tỷ tỷ quá không? Bất luận nói như thế nào thì nàng cũng là tỷ tỷ của thiếp.”

Nghe nói như thế, nam nhân càng ôm chặt lấy nàng hơn, thương tiếc nói: “Đình nhi, nàng
chính là quá tốt bụng, có người muội muội như nàng là may mắn của nàng
ta, nếu nàng ta không biết tốt xấu thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.”

Mộ Đình Nhi cúi đầu xuống chôn ở trong ngực nam nhân, khóe mắt còn mang
theo vài giọt nước mắt nhưng bên môi lại vô ý nâng lên một nụ cười nhạt
giống như âm mưu đã được thực hiện như ý.

Nhưng vào lúc này, một tiếng thét chói tai vang lên, rơi vào trong tai hai người.

“A! Các ngươi… Các ngươi…”

Mộ Như Nguyệt gắt gao che miệng, không dám tin nhìn một đôi cẩu nam nữ
trần như nhộng trước mặt nàng, hai hàng nước mắt giống như không có cách nào ngừng rơi được, một phút kia, dường như lòng của nàng bị thứ gì đó
mạnh mẽ đâm vào.

Nam nhân nhướng mày, tiện tay cầm lên bộ quần áo che kín thân thể hai người, hắn nhìn về phía Mộ Như Nguyệt, vẻ mặt
không che giấu đi sự chán ghét bực bội.

“Bản Thế tử đã nói từ
trước, có bản Thế tử ở nơi này thì không muốn ngươi xuất hiện ở đây! Bây giờ lại dám tới quấy rầy ta và Đình nhi, nếu không phải nể tình thân
phận ngươi là chi nữ của Mộ gia, bản Thế tử sẽ không để cho ngươi nhìn
thấy nổi mặt trời ngày mai đâu.”

Nhìn nam nhân bảo vệ Mộ Đình Nhi trong lòng, Mộ Như Nguyệt gắt gao cắn môi, ánh mắt đỏ ửng hàm chứa đầy nước mắt uất ức.

Lời của hắn giống như là một lưỡi dao sắc bén hung hăng ghim vào trong lòng của nàng, khiến nàng vô cùng đau đớn.

Thì ra trong lòng của hắn, nàng chỉ là một người vô hình mà thôi. Thế nhưng vì sao khi nàng năm tuổi, người nam nhân này lại đối xử dịu dàng với
nàng như vậy? Nếu không phải vì sự dịu dàng ấy, nàng cũng không phải hãm sâu vào, không cách nào thoát khỏi được.

Nhưng mà sau cuộc khảo
thí thiên phú vào lúc năm tuổi kia, biết gân mạch nàng bị tắc nghẽn trở
thành phế vật không thể nào tu luyện được thì tất cả sự dịu dàng ấy lại
càng ngày càng xa cách nàng.

“Phong ca ca…”

“Câm miệng!”

Tiếng hét đột nhiên vang lên khiến Mộ Như Nguyệt bị dọa giật mình, nàng lại
không biết bản thân vừa nói sai cái gì, tủi thân nhìn qua sắc mặt xanh
mét của nam nhân kia.

Dạ Thiên Phong dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn
thiếu nữ mặt đầy nước mắt, nở nụ cười lạnh: “Mộ Như Nguyệt, ngươi có
điểm nào so với Đình Nhi chứ? Chỉ bằng ngươi, muốn xách giày cho Đình
Nhi cũng không xứng!”

“Thế tử…” Mộ Đình Nhi vội vàng kéo Dạ
Thiên Phong lại: “Thế tử, đừng nói nữa, là thiếp không đúng, thiếp không nên… không nên đáp ứng Thế tử, Đình Nhi vẫn cho là tình yêu của chúng ta sẽ nhận được sự chúc phúc của tất cả mọi người nhưng thiếp đã quên,
tỷ tỷ dù sao cũng rất yêu chàng, Thế tử, Đình Nhi xin chàng đừng tổn
thương tỷ tỷ nữa, nàng là một cô gái tốt…”

Hết Chương 1: Phế vật.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page