Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà
14/07/2023
Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa
14/07/2023
Chương 4: Ý định
14/07/2023
Chương 5: Đại Lục Thần Vũ
14/07/2023
Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư
15/07/2023
Chương 7: Khế ước Chủ tớ
15/07/2023
Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống
15/07/2023
Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ
15/07/2023
Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN
15/07/2023
Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ
15/07/2023
Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ
15/07/2023
Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN
15/07/2023
Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC
15/07/2023
Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN
15/07/2023
Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)
15/07/2023
Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)
18/07/2023
Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN
18/07/2023
Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT
18/07/2023
Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM
18/07/2023
Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN
18/07/2023
Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN
18/07/2023
Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ
18/07/2023
Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI
18/07/2023
Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ
18/07/2023
Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC
18/07/2023
Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ
18/07/2023
Chương 28: BÁI SƯ (1)
18/07/2023
Chương 29: BÁI SƯ (2)
18/07/2023
Chương 30: BÁI SƯ (3)
18/07/2023
Chương 1: Phế vật
18/07/2023
Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH
19/07/2023
Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI
19/07/2023
Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI
19/07/2023
Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU
19/07/2023
Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA
19/07/2023
Chương 36: THU PHỤC
19/07/2023
Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)
19/07/2023
Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)
19/07/2023
Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)
19/07/2023
Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ
19/07/2023
Tâm lớn lên đẹp? Lần đầu tiên Mộ Như Nguyệt nghe người khác nói như vậy.
Kiếp trước, nàng chẳng qua là một ác ma thôi, có không ít người chết trong
tay nàng. Hiện tại chỉ vì thiếu niên này làm nàng nhớ tới đệ đệ nên mới
nói nhiều lời vô nghĩa như vậy. Nhưng cũng… không hơn.
“Còn nữa, nhìn ngươi hình như lớn tuổi hơn ta, không cần kêu ta là tỷ tỷ.”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết.” Mộ Như Nguyệt hung hăng trừng mắt hắn, hung ác nói.
Thiếu niên giống như bị dọa sợ, ánh mắt ủy khuất dè dặt nhìn Mộ Như Nguyệt sắc mặt không tốt lắm.
Nhưng bộ dáng tội nghiệp này của hắn không khỏi khiến lòng nàng mềm nhũn,
nàng khẽ thở dài nói: “Xin lỗi, ta không nên lớn tiếng với ngươi, nhưng
mà chúng ta dù sao chỉ là bình thủy tương phùng, ta còn xui xẻo làm đệm
lưng cho ngươi, cho nên sau này sẽ không có liên quan gì nữa, vậy đi.”
Nói xong, nàng xách Viêm Tẫn đang đứng một bên xem kịch vui, cũng không quay đầu lại biến mất dưới ánh mặt trời.
Bởi vậy nàng không nhìn thấy ánh mắt thiếu niên tuấn mỹ nhìn về phía nàng
từ vô tội mị hoặc ban đầu biến thành thâm trầm mang theo chút tìm tòi
nghiên cứu.
Viêm Tẫn bị Mộ Như Nguyệt ôm trong tay nheo cặp mắt
đen khí phách, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm thiếu niên phía sau. Tuy
khi đó thiếu niên đã thu hồi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, nhưng…
“Ngốc tử này không đơn giản.”
Hắn, thật sự chỉ là một ngốc tử sao?
Viêm Tẫn nở nụ cười, có điều bất luận hắn có phải là ngốc tử hay không cũng có liên quan gì tới hắn đâu?
“Này, các ngươi đã biết gì chưa, nghe nói Thanh Vân môn tổ chức khảo nghiệm
thiên phú cho võ giả, đây là cơ hội mấy năm mới có một lần, chúng ta mau đi xem một chút đi.”
Khảo nghiệm? Mộ Như Nguyệt dừng chân, liễm mi, trong mắt lướt qua một tia sáng.
Thông qua kí ức bản thể này lưu lại nàng biết được mỗi ba năm Thanh Vân môn
đều sẽ tới Phượng thành tổ chức khảo nghiệm, giúp cho những người chưa
bước vào võ đạo tiến hành khảo nghiệm thiên phú.
Thiên phú của một người sẽ kết luận thành tựu sau này của người đó.
Thanh Vân môn làm thế cũng vì lựa chọn những người ưu tú vào môn phái, vị hôn phu của thân thể này, Cảnh Vương Thế tử Dạ Thiên Phong cũng chính vì có thiên phú trác tuyệt mới được trở thành đệ tử nội môn của Thanh Vân
môn.
“Hiện tại ta vẫn chưa biết thiên phú của mình thế nào, không bằng nhân cơ hội này thử nghiệm một chút.” Mộ Như Nguyệt nhẹ nhàng vuốt cằm, ánh mắt sáng ngời.
Mặc dù chín năm trước đã tiến hành khảo
nghiệm thiên phú nhưng lúc đó kinh mạch bị tắc nghẽn khí huyết không lưu thông mới cho ra kết quả… phế vật.
“Nha đầu, thế nào? Ngươi
muốn đi thử nghiệm?” Viêm Tẫn đương nhiên nhìn ra ý nghĩ của Mộ Như
Nguyệt, hưng phấn nói: “Vậy đi thử nghiệm một chút đi, bản tôn cũng muốn biết chủ nhân mà đan thư chọn rốt cuộc là dạng thiên tài gì.”
Nghĩ đến cái đan thư nhốt hắn vạn năm kia, Viêm Tẫn hận đến ngứa răng.
“Được.” Mộ Như Nguyệt cười gật đầu, “Ta cũng thấy hứng thú với cuộc khảo nghiệm này.”
Dứt lời, nàng theo đám người hứng trí bừng bừng đi về hướng Thanh Vân Môn tổ chức khảo nghiệm.
Có điều tới nơi rồi nàng mới biết, rất nhiều người đều chỉ đến xem náo
nhiệt, bởi vì trước kia bọn họ đã tiến hành khảo nghiệm thiên phú rồi,
hiện giờ ở đây toàn là một đám nhóc bốn năm tuổi.
Cho nên, nàng đứng trong đám người giống như hạc trong bầy gà.
You cannot copy content of this page
Bình luận