Danh sách chương

Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà

14/07/2023

Chương 3: Linh hồn đến từ Trung Hoa

14/07/2023

Chương 4: Ý định

14/07/2023

Chương 5: Đại Lục Thần Vũ

14/07/2023

Chương 6: Đan thư – Vật báu ước mong của đan dược sư

15/07/2023

Chương 7: Khế ước Chủ tớ

15/07/2023

Chương 8: Mỹ nam từ trên trời giáng xuống

15/07/2023

Chương 9: NGỐC THẬT HAY GIẢ VỜ

15/07/2023

Chương 10: NGỐC TỬ NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN

15/07/2023

Chương 11: KHẢO NGHIỆM THIÊN PHÚ

15/07/2023

Chương 12: THIÊN TÀI TUYỆT THẾ

15/07/2023

Chương 13: THỦ TỊCH ĐAN DƯỢC SƯ CỦA THANH VÂN MÔN

15/07/2023

Chương 14: LẤY KHÍ DƯỠNG DƯỢC

15/07/2023

Chương 15: HOÀNG ĐẾ TRIỆU KIẾN

15/07/2023

Chương 16: PHONG BA TỨ HÔN (1)

15/07/2023

Chương 17: PHONG BA TỨ HÔN (2)

18/07/2023

Chương 18: NGƯƠI, TA NGẠI BẨN

18/07/2023

Chương 19: NGỐC TỬ VÀ PHẾ VẬT

18/07/2023

Chương 20: DƯỢC LIỆU TRĂM NĂM

18/07/2023

Chương 21: CẢNH VƯƠNG THẾ TỬ TỨC GIẬN

18/07/2023

Chương 22: THANH NGUYÊN ĐAN

18/07/2023

Chương 23: TÌNH YÊU LÀ ÍCH KỶ

18/07/2023

Chương 24: CHẤT NHI NGOAN, KÊU MỘT TIẾNG THÍM ĐI

18/07/2023

Chương 25: MỘ TÌNH KINH HỈ

18/07/2023

Chương 26: LẦN ĐẦU CHẾ DƯỢC

18/07/2023

Chương 27: VÔ NGU ĐẠI SƯ KHIẾP SỢ

18/07/2023

Chương 28: BÁI SƯ (1)

18/07/2023

Chương 29: BÁI SƯ (2)

18/07/2023

Chương 30: BÁI SƯ (3)

18/07/2023

Chương 1: Phế vật

18/07/2023

Chương 31: VÔ NGU ĐẠI SƯ BÊNH VỰC NGƯỜI MÌNH

19/07/2023

Chương 32: TRƯỚC ĐẠI HỘI

19/07/2023

Chương 33: NƯƠNG TỬ, TA NHỚ NGƯƠI

19/07/2023

Chương 34: ĐẠI HỘI BẮT ĐẦU

19/07/2023

Chương 35: VÕ GIẢ CẤP BA

19/07/2023

Chương 36: THU PHỤC

19/07/2023

Chương 37: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (1)

19/07/2023

Chương 38: MỘ ĐÌNH NHI THÂN BẠI DANH LIỆT (2)

19/07/2023

Chương 39: QUYẾT LIỆT (1)

19/07/2023

Chương 40: QUYẾT LIỆT (2)

19/07/2023

Chương 41: QUYẾT LIỆT (3)

19/07/2023

Chương 42: PHI QUÂN KHÔNG GẢ

19/07/2023

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 4: Ý định

Chương trước

Chương sau

“Càn rỡ!” Nam nhân trung niên nắm chặt nắm đấm, thái dương co giật, ánh
mắt của hắn giống như là đang nhìn một kẻ thù không đội trời chung:
“Đình Nhi là nữ nhi của ta, há lại để cho ngươi vũ nhục nàng như vậy?!”

Giống như trong lòng của hắn chỉ có Mộ Đình Nhi và Mộ Y Tuyết mới là nữ nhi
của hắn, còn Mộ Như Nguyệt lại là con hoang mở miệng làm thương tổn đứa
nữ nhi bảo bối.

“Cha, được rồi.” Mộ Đình Nhi kéo cánh tay nam
nhân trung niên, lắc đầu, cắn môi nói: “Đình Nhi vẫn tự biết thân phận
mình là dưỡng nữ của Mộ gia mà thôi, không cầu những cái khác, từ nhỏ ta đã mất đi cha ruột, chỉ cần cha có thể cho ta một chút tình thương của
cha thì đã đủ hài lòng rồi.”

“Aizzz.” Nam nhân trung niên thở
dài: “Đình Nhi, cha ruột của ngươi vì cứu Lão phu nhân mà chết, khi đó
ta liền thề rằng sẽ đối xử với ngươi như con gái ruột, sao có thể để
người khác tổn thương ngươi được chứ?!”

Mộ Như Nguyệt liếc nhìn, thần sắc của hắn vô cùng u ám.

Hiển nhiên trong miệng hắn ‘Người khác’ chính là chỉ Mộ Như Nguyệt.

“Cha, Thế tử điện hạ còn ở đây.” Mộ Đình Nhi cúi thấp đầu, khẽ nói.

Ai cũng không có phát hiện bên môi nàng xuất hiện nụ cười lạnh.

Nàng làm như vậy đương nhiên không phải là vì xin Mộ Như Nguyệt tha thứ, chỉ vì nàng biết Bạch thế tử ưa thích nữ tử khéo hiểu lòng người, lúc trước chính là bởi vì điều này mới yêu nàng.

“Ha ha, Thế tử, để người
chê cười rồi.” Nam nhân trung niên nắm quyền xin lỗi, sau đó quay đầu
nhìn về phía Mộ Như Nguyệt, nhíu mày, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi còn đứng ngơ ngẩn ở đó làm gì? Lập tức cút cho ta! Sau này khi Thế tử và
Đình Nhi ở chung một chỗ còn dám chạy đến quấy rầy thì ta sẽ đánh gãy
chân của ngươi.”

Đáy mắt Mộ Như Nguyệt xẹt qua tia lạnh lẽo,
nhưng nàng dù sao mới vừa đi tới đại lục này, có một số việc cần phải
từ từ tiêu hóa, vì vậy nàng chỉ dùng con ngươi thấu xương kia đảo qua
phụ thân Mộ Tình một cái, sau đó men theo trí nhớ trong đầu mà quay về
chỗ của mình.

Mộ Tình khẽ giật mình, đây là ánh mắt của nữ nhi
hắn sao? Có điều là hắn cũng không suy nghĩ nhiều liền quay đầu nhìn về
phía Dạ Thiên Phong nói: “Thế tử điện hạ, người xem, dù sao Đình Nhi vẫn là nữ tử chưa xuất giá, cũng đã đem trong sạch của bản thân giao cho
người, không biết Thế tử khi nào thì bằng lòng giải trừ hôn ước với đứa
vô dụng kia mà cưới Đình Nhi làm vợ ?”

Dạ Thiên Phong nhíu mày
kiếm lại rồi nói: “Mộ gia chủ yên tâm đi, nhất định Đình Nhi sẽ trở
thành Thế Tử Phi của ta, hiện tại vẫn chưa thể nói với Hoàng gia gia về
việc ta với Đình Nhi đã có da thịt chi thân, bằng không thì với tính
tình của Hoàng gia gia, chưa xuất giá mà đã phát sinh loại chuyện này,
người hẳn chỉ để cho Đình Nhi một danh nghĩa Trắc Phi mà thôi, trở thành Trắc Phi quá ủy khuất cho Đình Nhi rồi.”

Đình Nhi của hắn ưu tú tốt đẹp như thế, chỉ có danh tiếng Thế Tử Phi mới xứng với tài năng của năng.

“Vậy Thế tử có ý định…”

“Mấy tháng sau, Hoàng Thành tổ chức đại hội luận võ lần thứ nhất, hiện tại
Đình Nhi đã là võ giả cấp ba, ở trong Tử Nguyệt có thể so sánh qua người trẻ tuổi có kinh nghiệm như nàng không nhiều lắm, nếu lúc đó nàng có
thể trở nên nổi bật, Hoàng gia gia cũng sẽ nhìn nàng mà mở rộng tầm mắt, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu nàng với sư phụ, đối với lời nói của sư phụ ta Hoàng gia gia cũng không thể không nghe, hơn nữa sư phụ ta còn là
một đan dược sư.”

Đan dược sư…

Hô hấp của Mộ Tình gấp gáp, cặp mắt phát sáng.

Đây là điều rất hiếm có, nguyên nhân chính là Luyện Đan Sư rất ít ỏi cho
nên có địa vị rất cao ở Đại Lục này, nếu có thể kết giao với Luyện Đan
Sư, sau này cũng sẽ không lo về chuyện đan dược nữa.

“Thế tử,
người yên tâm đi, trận đại hội luận võ kia, Đình Nhi nhất định sẽ đạt
được xuất sắc. Ha ha, đúng như người vừa nói, ở trong hoàng thành này,
thiên tài như Đình Nhi thật là quá ít.”

Mộ Tình mỉm cười, đối với nữ nhi bảo bối nuôi hơn mười năm này, hắn vẫn luôn rất tin tưởng nàng.

Hết Chương 4: Ý định.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page