Chương 1
29/03/2025
Chương 2
29/03/2025
Chương 3
29/03/2025
Chương 4
29/03/2025
Chương 5
29/03/2025
Chương 6
29/03/2025
Chương 7
29/03/2025
Chương 8
29/03/2025
Chương 9
29/03/2025
Chương 10
29/03/2025
Chương 11
29/03/2025
Chương 12
29/03/2025
Chương 13
29/03/2025
Chương 14
29/03/2025
Chương 15
29/03/2025
Chương 16
30/03/2025
Chương 17
30/03/2025
Chương 18
30/03/2025
Chương 19
30/03/2025
Chương 20
30/03/2025
Chương 21
31/03/2025
Chương 22
31/03/2025
Chương 23
31/03/2025
Chương 24
31/03/2025
Chương 25
31/03/2025
Chương 26
01/04/2025
Chương 27
01/04/2025
Chương 28
01/04/2025
Chương 29
01/04/2025
Chương 30
01/04/2025
Chương 31
02/04/2025
Chương 32
02/04/2025
Chương 33
02/04/2025
Chương 34
02/04/2025
Chương 35
03/04/2025
Chương 36
03/04/2025
Chương 37
03/04/2025
Chương 38
03/04/2025
Chương 39
03/04/2025
Chương 40
03/04/2025
Chương 41
03/04/2025
Chương 42
04/04/2025
Chương 43
05/04/2025
Chương 44
05/04/2025
Chương 45
05/04/2025
Trong linh đường quạnh quẽ, một thiếu niên mặc áo tang trang nghiêm quỳ trước cỗ quan tài màu đen.
Đêm khuya tĩnh mịch, gió lạnh cuối thu thổi từng đợt sương mờ vào linh đường, nhưng thiếu niên vẫn quỳ thẳng lưng, không hề buồn ngủ hay tỏ ra uể oải.
Diêu Phẩm Nhàn lơ lửng giữa không trung, thân thể mơ hồ như sương khói, hai chân chẳng chạm đất. Nàng không thể làm gì, chỉ có thể bất lực nhìn con trai, lòng đau như cắt.
Nàng không biết người nằm trong quan tài nặng nề kia là ai, vì sao con trai nàng lại mặc áo tang, quỳ gối hành lễ hiếu. Một ý nghĩ không lành chợt lóe lên trong đầu nàng, chẳng lẽ người nằm đó là phu quân của nàng, vị tướng quân năm nào vẫn luôn cầm quân chinh chiến nơi biên ải?
Nếu không phải phụ mẫu thân sinh qua đời, sao có thể để thế tử Ngụy Vương phủ phải đích thân túc trực bên linh cữu?
Nỗi bi thương vừa dâng lên trong lòng, chưa kịp hóa thành nước mắt thì bỗng chốc tan biến. Bởi vì nàng nhìn thấy một nam nhân cao lớn, khoác áo tang chậm rãi bước vào linh đường.
Người đó không ai khác chính là phu quân nàng ngày nhớ đêm mong, là người mà suốt năm năm qua nàng luôn thấp thỏm chờ đợi.
Diêu Phẩm Nhàn vội vàng lao đến, nhưng chưa kịp lên tiếng thì thân thể nam nhân ấy đã xuyên thẳng qua người nàng, bước đến bên thiếu niên đang quỳ gối.
Nàng bàng hoàng quay đầu lại, chỉ thấy nam nhân ấy cúi xuống, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai con trai, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai đứa nhỏ: “Nương con trên trời có linh thiêng, chắc chắn không muốn thấy con như vậy. Con còn nhỏ, phải giữ gìn sức khỏe.”
Nghe xong câu nói ấy, Diêu Phẩm Nhàn chấn động như sét đánh ngang tai. Nàng chưa kịp tiến lên hỏi cho rõ ràng thì bỗng giật mình tỉnh giấc.
….
Mấy ngày nay, những giấc mộng kỳ lạ liên tục quấy nhiễu nàng, giống như đêm nay, cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng bi thương đó.
Nhưng lần này… giấc mộng lại chân thật đến lạ. Chân thực đến mức nàng cảm giác như chính mình đã chết.
Diêu Phẩm Nhàn khẽ rùng mình, tinh thần có chút hoảng hốt. Có lẽ do gần đây nàng quá mức mệt mỏi, lại bận rộn chuẩn bị đón Vương gia chiến thắng trở về, nên tâm trí mới bất an như vậy. Tóm lại… Diêu Phẩm Nhàn cảm thầy trong người không khỏe.
Nghĩ đến chuyện phu quân nàng đã thắng trận, hôm qua đại quân đã về đến ngoài thành, hôm nay tiến cung, nàng chắc chắn có thể gặp được hắn…
Năm năm qua phu thê xa cách nhiều hơn gần gũi, nay chiến sự đã kết thúc, từ đây có thể ở bên nhau lâu dài. Nghĩ đến đó, lòng Diêu Phẩm Nhàn không khỏi dâng lên một nỗi vui sướng khó tả.
Tạm gác giấc mộng hoang đường kia sang một bên, nàng xốc chăn ngồi dậy, cất giọng gọi người hầu mang nước vào hầu hạ nàng rửa mặt, chải đầu.
***
Nàng gả vào Ngụy Vương phủ đã năm năm. Ngoại trừ tháng tân hôn ngắn ngủi, sau đó chỉ còn lại một mình nàng trông coi căn phòng rộng lớn này.
Chiến sự với Bắc Địch kéo dài nhiều năm, đánh rồi lui, lui rồi lại đánh. Trong khoảng thời gian đó, Vương gia từng hai lần phụng chỉ hồi kinh, nhưng đều là vội đến vội đi.
Nàng từng hy vọng có thể cùng hắn và con trai đoàn tụ đôi ngày, nhưng cuối cùng vẫn không thể.
Hắn bận quân vụ, dù ở lại trong phủ cũng chỉ ở thư phòng, chưa từng bước chân vào hậu viện. Nếu có ở lại lâu hơn chút ít, cũng chỉ quanh quẩn ở tiền viện, chưa từng ngủ lại phòng nàng hay ở bên con trai.
Hắn rất bận.
Tuy danh phận là phu thê nhưng hắn chưa bao giờ ngủ lại. Sau đêm tân hôn, hắn chỉ âm thầm rời đi khi nàng còn chưa tỉnh giấc. Hắn đến thư phòng xử lý công việc cho đến tận khuya rồi ngủ lại luôn ở đó.
Năm năm qua, Diêu Phẩm Nhàn một mình chăn đơn gối chiếc, chỉ có mấy nha hoàn thay phiên canh giữ bên ngoài phòng.
Đêm qua là Thanh Cúc trực đêm, thấy chủ tử gặp ác mộng, nàng ta không nhịn được mà khẽ hỏi han: “Nương nương, có phải gần đây người quá lao lực nên tinh thần bất an?”
Thanh Cúc đau lòng nhìn chủ tử nhà mình, trong lòng không khỏi dâng lên chút oán giận.
Năm đó, người có hôn ước với Ngụy Vương vốn không phải chủ tử nàng, mà là đại tiểu thư của Diêu gia.
Đại tiểu thư từ nhỏ được sủng ái, được lão phu nhân và lão gia che chở, muốn gì được nấy. Đến lúc thành thân, nàng ta lại sợ Ngụy Vương là kẻ lạnh lùng, nghiêm khắc, lại quanh năm chinh chiến nơi biên ải, không có nửa phần ôn nhu. Vì vậy, ngay trước ngày đại hôn, nàng ta đã đào hôn.
Cho dù nàng ta đào hôn, Diêu gia cũng sẽ giúp nàng ta lo hậu quả, giúp nàng ta che giấu, sợ nàng ta bị người ta nói ra nói vào.
Diêu gia không muốn đắc tội hoàng gia, lại không nỡ để bảo bối của mình chịu khổ, thế nên đẩy nhị tiểu thư – cũng chính là Diêu Phẩm Nhàn – thay tỷ tỷ gả vào Ngụy Vương phủ.
Đương nhiên, Ngụy Vương phủ cũng không có gì không tốt. Ngụy Vương là trưởng tử của Hoàng thượng, tuy là con của phi tử nhưng lại được Hoàng thượng đặc biệt coi trọng.
Ngụy Vương bẩm sinh bất phàm, lớn lên lại anh tuấn vô song. Vì quanh năm chinh chiến nơi sa trường, hắn không giống mấy công tử kinh thành có dung mạo trắng trẻo thư sinh, dáng vẻ yếu ớt mong manh, cũng chẳng mang bộ dạng phong lưu hào hoa. Ngụy Vương là con cháu hoàng thất nhưng lại mang khí chất kiên nghị, khí phách của một người nhà binh.
Nếu xét về thân phận và dung mạo, Vương gia và đại tiểu thư nhà nàng vốn dĩ là một đôi trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.
Nhưng nếu Ngụy Vương thật sự tốt như vậy, năm đó tại sao đại tiểu thư lại bỏ trốn?
Một mối hôn sự hiếm có như thế, vì sao cuối cùng lại rơi xuống đầu tiểu thư nhà nàng?
Chuyện này, tất nhiên là có nguyên do.
Mà nguyên do đó, chính là vì Ngụy Vương quanh năm hành quân, tính tình nghiêm khắc, lạnh lùng, cứng nhắc, hoàn toàn không giống mấy công tử trong kinh thành ôn nhu, biết dỗ dành nữ nhân. Năm đó, chiến sự giữa hai nước sắp bùng nổ, Hoàng thượng hạ chỉ để Ngụy Vương xuất chinh.
Nói cách khác, năm đó ai gả vào Ngụy Vương phủ khi ấy cũng đều có thể trở thành quả phụ bất cứ lúc nào.
Đại tiểu thư từ nhỏ được nuông chiều, lão phu nhân sao nỡ đẩy bảo bối vào hố lửa? Sau một phen tính toán, Diêu gia liền quyết định để nhị tiểu thư thay thế tỷ tỷ xuất giá, trở thành Ngụy Vương phi.
Năm năm qua, tiểu thư nhà nàng sống trong Vương phủ cũng chẳng khác nào góa chồng. Suốt năm năm, nàng dốc hết tâm tư và sức lực để quản lý mọi việc trong ngoài Vương phủ.
Người ngoài chỉ thấy nàng chu toàn mọi chuyện, giữ thể diện cho Vương gia, nhưng nào hay, những đêm khuya thanh vắng, nàng lại lặng lẽ lau nước mắt một mình.
Năm đó, tiểu thư của nàng xuất giá khi mới mười lăm tuổi, đến năm mười sáu tuổi đã sinh ra tiểu thế tử.
Mẫu thân nàng từng than thở: “Vương phi nương nương còn chưa qua tuổi trưởng thành, vậy mà đã phải một mình chống đỡ cả một phủ lớn thế này. Chẳng phải tạo nghiệp hay sao?”
Diêu Phẩm Nhàn không biết lúc này Thanh Cúc đang thầm oán trách trong lòng. Nàng ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương, khẽ gật đầu nói: “Lại là ác mộng, nhưng không sao, tỉnh dậy rồi chỉ thấy nó thật hoang đường mà thôi.”
Còn về giấc mơ đó, nàng không kể ra. Thanh Cúc là con gái của nhũ mẫu, hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình cảm vô cùng thân thiết. Nếu nàng nói mình mơ thấy tang lễ của chính mình, e rằng sẽ dọa Thanh Cúc khóc mất.
Diêu Phẩm Nhàn chuyển chủ đề, ánh mắt vẫn dừng trên chiếc gương đồng, nhẹ giọng dặn dò: “Đêm qua nghỉ ngơi không tốt, lát nữa em đánh thêm chút phấn cho ta.”
Sợ đám nha hoàn và ma ma trong phủ cười trêu nàng làm vậy là vì Vương gia, nàng liền bổ sung: “Hôm nay vào cung bái kiến Hoàng hậu nương nương, không thể để bản thân mất mặt được.”
Thanh Cúc trong lòng hiểu rõ, đôi mắt đảo một vòng rồi chỉ cười, chỉ cười đồng ý.
Tối qua, đại quân chiến thắng đã về đến ngoài thành, các quan tướng dẫn đầu hôm nay sẽ vào cung diện thánh. Trong cung đã sớm chuẩn bị cung yến, thân là Ngụy Vương phi, Diêu Phẩm Nhàn tất nhiên cũng phải tiến cung.
Nhưng nàng biết rõ, lần vào cung này, nàng vẫn chưa thể gặp được phu quân mình.
Sáng nay, triều đình phải luận công ban thưởng. Trước giờ ngọ, chỉ sợ Vương gia vẫn chưa thể rời khỏi Cần Chính Điện.
Diêu Phẩm Nhàn thất thần một lúc, chợt một nha hoàn từ ngoài bước vào, cúi người bẩm báo: “Nương nương, Thế tử đến thỉnh an.”
Trong khoảnh khắc ấy, nàng đột nhiên nhớ đến bóng dáng nhỏ bé, đơn độc quỳ trước quan tài kia, lặng lẽ mà nghiêm trang. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng, nàng lập tức đứng dậy, nhanh chóng bước ra ngoài đón con.
Cũng vì thế mà Diêu Phẩm Nhàn quên cả lễ nghi, vội vã bước nhanh trên hành lang. Khi nhìn thấy con trai, nàng không đợi nó cúi người hành lễ đã lập tức dang tay ôm chặt vào lòng.
Ôm thật chặt.
Khoảnh khắc này, nàng như vừa chết đi một lần, rồi lại tìm thấy sự sống. Diêu Phẩm Nhàn ôm chặt đứa con trong lòng, như thể sợ chỉ cần buông tay, mọi thứ sẽ vụt mất.
Thanh Cúc và mấy nha hoàn đứng bên cạnh thấy Vương phi hôm nay có chút khác lạ, liền nhỏ giọng khuyên vài câu. Lúc này, Diêu Phẩm Nhàn mới giật mình nhận ra mình đã thất thố.
Nàng chậm rãi buông con trai ra, dùng tay áo rộng che đi đôi mắt đỏ hoe, khẽ lau nước mắt. Sau đó, nàng chỉnh trang lại y phục, điều chỉnh nét mặt thật tốt.
Bên kia, tiểu thế tử đã cung kính hành lễ: “Hài nhi bái kiến mẫu thân.”
Tiểu thế tử chỉ mới bốn tuổi. Kể từ khi có ký ức, đây là lần đầu tiên mẫu thân ôm bé chặt đến vậy, cũng là lần đầu tiên nàng thất thố trước mặt bé.
Mẫu thân bé không giống với mẫu thân của những đứa trẻ khác. Nàng không quá dịu dàng, thậm chí nhiều lúc còn nghiêm khắc như một người cha hơn là một người mẹ. Dù biết mẫu thân yêu thương mình, nhưng nàng hiếm khi thể hiện điều đó ra ngoài.
Tiểu thế tử là một đứa trẻ trầm lặng, lại có phần rụt rè. Dù trong lòng rất vui vì được mẫu thân ôm vào lòng, nhưng bé không hề để lộ ra ngoài. Như mọi ngày, bé chỉ ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà đứng im lặng một bên.
Sau khi hành lễ xong, bé không nói gì thêm. Mẫu thân không hỏi, bé cũng sẽ không tự mở miệng.
Nhìn mối quan hệ mẹ con xa cách đến lạ lùng này, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn bỗng trào dâng một nỗi hụt hẫng khó tả.
Vương gia nhiều năm chinh chiến bên ngoài, chuyện giáo dục con trai, nàng đều phải gánh vác một mình. Nàng vừa làm cha, vừa làm mẹ.
Vì vậy, nàng không thể dịu dàng với con. Ngoài việc quan tâm đến cuộc sống hằng ngày của bé, nàng nghiêm khắc thúc ép bé đọc sách, luyện võ, học quy tắc trong cung. Trẻ nhỏ vốn khó dạy bảo, nếu không nghiêm khắc, e rằng khó mà uốn nắn được. Nàng cố ý tạo khoảng cách, khiến con trai có chút kính sợ mình, bởi vì chỉ có như vậy, nàng mới có thể thay Vương gia dạy dỗ bé nên người.
Thế nhưng, sau giấc mộng đêm qua, Diêu Phẩm Nhàn bỗng không còn muốn như vậy nữa.
Giờ đây, phụ thân bé đã trở về. Nàng không cần phải giả vờ nghiêm khắc nữa. Trách nhiệm của một người cha, nàng có thể buông xuống rồi.
Nghĩ vậy, Diêu Phẩm Nhàn dịu dàng mỉm cười, vẫy tay với con trai: “Khang An, hôm nay con dậy sớm vậy. Đã ăn sáng chưa?”
Khang An là nhũ danh của tiểu thế tử, do chính Diêu Phẩm Nhàn đặt, mang ý nghĩa “bình an, khỏe mạnh”.
Khang An cụp mắt xuống, đôi lông mi dài cong vút khẽ run run. Bé siết chặt bàn tay nhỏ bé, cố gắng che giấu niềm vui trong lòng, nhưng vẫn theo quy củ mà đáp: “Hồi mẫu thân, hài nhi vẫn chưa dùng bữa sáng.”
Dù cố tỏ ra nghiêm túc, nhưng giọng nói non nớt của đứa trẻ bốn tuổi vẫn mang theo nét ngây thơ đáng yêu.
Nhìn con trai bé nhỏ trước mặt, Diêu Phẩm Nhàn chợt nhớ đến cơn ác mộng đêm qua. Một cơn đau xót bất chợt dâng lên trong lòng, khiến nàng không khỏi mềm lòng.
Nàng vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ của con trai, nhẹ nhàng kéo bé lên ngồi trên đùi mình.
“Hôm nay, con sẽ ăn sáng cùng mẫu thân.”
Khang An mở to mắt, gương mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi. Bé len lén ngước nhìn mẫu thân một cái, nhưng ngay khi bắt gặp ánh mắt nàng, bé lập tức quay đầu đi, cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng hai chữ “chột dạ” lại viết rõ trên khuôn mặt nhỏ bé.
Diêu Phẩm Nhàn khẽ cười, biểu cảm ngây ngô đó của con trai sao có thể qua mắt nàng được?
***
Sau bữa sáng, hai mẹ con cũng không muốn chờ lâu, liền chuẩn bị tiến cung.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Khi Diêu Phẩm Nhàn vừa dẫn con trai bước ra cửa lớn, đột nhiên, một giọng nói kỳ quái vang lên bên tai nàng:
[Diêu thị nữ, cuộc đời ngắn ngủi đau khổ, không sống lâu!]
***
💐 Tác giả có lời muốn nói:
Rải hoa nào! 🎉🎉 Nhàn Nhàn của chúng ta đã đến rồi! Hơn nữa, nàng còn mang theo khí thế cường đại nữa đấy! 💪✨
You cannot copy content of this page
Bình luận