Ta là Tạ Vân Hoài, ta đã xuyên không rồi.
Ta xuyên vào thân thể của một nam tử trẻ trung, đẹp trai, tao nhã ở tu chân giới.
Người này còn là trưởng lão của một môn phái lớn, địa vị xem ra không thấp.
Có điều đây không phải là trọng điểm, quan trọng là hai ngày nữa ta chuẩn bị phải thu đồ đệ rồi. Chính là phải thu cái tên có ý đồ với cái mông của ta đấy.
Nam tử mạo mĩ trẻ trung, trưởng lão, thu đồ đệ…
Từng câu, từng chữ đều như muốn vả bôm bốp vào mặt ta và muốn nói cái mông trắng trẻo, xinh xắn dễ thương của ta… sắp không giữ được rồi.
Tuy là một tên trai thẳng sắt thép nhưng ta cũng từng nghe qua việc sư tôn của tu chân giới là nghề nghiệp cực kì, cực kì nguy hiểm, sơ hở cái là bị xơi không còn xương mà gặm.
Vì vậy, ta tuyệt đối không muốn thu đồ đệ, nhưng mà trưởng môn sư huynh đã gọi điện thoại… à nhầm, đã truyền âm đến nói năm nay ta nhất định phải thu nhận một đệ tử.
Đại hội thu nhận đệ tử mười năm một lần của tông môn sắp diễn ra, mà ta đã nhiều năm thoái thác không chịu thu đệ tử, vì thế nên trưởng môn sư huynh nói năm nay ta bắt buộc phải thu người.
Các người có phải muốn nói chỉ cần ta không thu nam đồ đệ, mà chọn một nữ đồ đệ nhỏ nhỏ xinh xinh, vừa mềm vừa thơm thì chẳng phải tất cả sẽ được giải quyết ổn thỏa rồi sao.
Đáng tiếc, không thể được, nam nữ đệ tử trong môn phái được tuyển riêng. Không phải ta muốn là có thể thu một đồ đệ nữ đâu.
Đáng tiếc! Ảo tưởng cuối cùng của ta cũng tan thành mây khói mà bay bay đi rồi.
Vì đảm bảo an toàn cho cặp mông của bản thân, ta vắt não suy nghĩ suốt mấy ngày, cuối cùng quyết định dịch dung thành một lão già.
Thuật dịch dung này chỉ người nào có tu vi cao hơn người dịch dung mới có thể nhìn ra dung mạo thật sự đằng sau, như vậy thằng nhóc kia chắc chắn sẽ không chú ý đến ta nữa.
Thế thì trong những năm mà đồ đệ xuân tâm nhộn nhạo, sức lực tràn trề nhất, ta sẽ là một người sư phụ già quan tâm, chỉ dẫn hắn đi đúng đường. Ha… ha… nhìn thế nào cũng sẽ là tình cảm sư tôn và đồ đệ thắm thiết, trời đất cảm động.
Vậy chẳng phải đồ đệ sẽ không có những suy nghĩ không nên có về ta sao?
Ta vừa nghĩ vừa cười muốn ngoác cả mồm, cảm thán bản thân thật sự là một thiên tài thông minh vô địch thiên hạ mà.
Ngày đại hội diễn ra, ta mang theo gương mặt của một người đã bốn năm chục tuổi xuất hiện trước mặt mọi người, người trong môn phái đều nhìn ta mà giật mình ngơ ngác.
Trưởng môn sư huynh là người đầu tiên phản ứng, chạy tới, vội vàng hỏi ta làm sao lại biến thành như vậy.
Tu vi của trưởng môn sư huynh so với ta cao hơn rất nhiều, tất nhiên huynh ấy nhìn ra ta đang dịch dung.
Ta mở miệng khẽ nói: “Dịch dung thuật, dáng vẻ trước đây nhìn lâu hơi chán, đệ vừa mới đổi.”
Miệng nói thế nhưng lòng ta lại vô cùng đắng chát. Ta nào có muốn đổi, nhưng vì bị bắt phải thu đồ đệ, vì cái mông, ta chỉ có thể miễn cưỡng đổi sang bộ dạng này thôi.
Khi cuộc tuyển đệ tử diễn ra, một nhóm trưởng lão sẽ tập trung tại hội trường, những đệ tử đã vượt qua vòng tuyển chọn sẽ ở phía dưới chờ các trưởng lão lựa chọn để thu làm đồ đệ.
Thực ra, trước đó các trưởng lão đã xem qua biểu hiện của đệ tử, sớm đã quyết định được người mình muốn nhận, còn lại chỉ là hình thức.
Đương nhiên, trong số đó không có ta, dù sao ta cũng chỉ mới xuyên tới được mấy ngày.
Nhìn các đệ tử từng người, từng người được các trưởng lão thu nhận, nhưng ta vẫn bất động như núi mà an tọa trên ghế.
Trưởng môn sư huynh truyền âm tới: “Vân Hoài, đệ vẫn chưa chọn được đệ tử nào sao? Không nhanh tay chọn một đệ tử có thiên phú là một lúc nữa sẽ bị người khác lấy hết bây giờ.”
“Không gấp, ta đang đợi người có duyên.”
Đợi cái gì mà đợi!
Trên miệng nói thế thôi chứ trong lòng ta còn đang thầm cầu nguyện: “Tốt nhất là không còn lại đệ tử nào, như vậy ta sẽ không cần thu đồ đệ nữa.”
Ngoài mặt, ta là một lão đầu đoan đoan chính chính ngồi ở trên cao, nhưng thực thế thì ruột lại đang nóng muốn chớt.
Sau một hồi chờ đợi, phía dưới chỉ còn lại duy nhất một đệ tử.
Trong các trưởng lão cũng chỉ còn ta chưa chọn được đệ tử.
Trưởng môn sư huynh nhìn vào mắt ta, ý muốn nói đứa trẻ này chính là người có duyên mà người bảo à?
Đó là một đứa trẻ gầy yếu tầm năm sáu tuổi, nó nhìn những đứa trẻ cùng trang lứa khác từng người từng người được chọn đi, chỉ còn lại một thân một mình ở đấy chờ đợi mà không ai lựa chọn.
Đứa trẻ ấy dù vẫn đứng thẳng người như cũ, nhưng có thể mơ hồ thấy được nét lo sợ hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó.
Trong lòng ta chợt mềm hẳn đi, mở miệng nói: “Vậy thì chọn nó đi!”
You cannot copy content of this page
Bình luận