Mẫu Thân Ngược Cặn Bã, Ta Và Hoàng Đế Cữu Cữu Xem Kịch Hay

Chương 8: Không giữ nổi danh tiết cuối đời

Chương trước

Chương sau

Ứng Quý Phi khẽ lay động, siết chặt chiếc khăn tay, trong lòng lo lắng chờ đợi hoàng đế trả lời.

Mẫu tử liền tâm, hoàng đế cũng nghe ra sự bất mãn trong giọng nói của thái hậu.

Ông đáp:

“Hoàng hậu bị đau đầu nặng, nên mới để quý phi giúp đỡ một chút.”

“Không cần giúp nữa, hoàng hậu đã bị cấm túc, việc trong cung, ta sẽ thay nàng xử lý. Quý phi và tam hoàng tử cùng đi cấm túc với hoàng hậu đi.”

Chỉ với hai câu nói nhẹ nhàng của thái hậu đã khiến lòng Ứng Quý Phi rối bời.

Đây còn nghiêm trọng hơn hình phạt của hoàng hậu.

Hoàng đế phạt hoàng hậu vì đức hạnh suy giảm, chỉ cấm túc ba tháng, dù khiến hoàng hậu mất mặt nhưng thái tử và tứ hoàng tử không bị ảnh hưởng gì.

Thái hậu thì lại kéo cả tam hoàng tử vào cuộc.

Vào dịp tết Nguyên đán, đường đường là hoàng tử phải cấm túc cùng với mẫu phi, điều này sẽ khiến người khác nghĩ gì?

“Thái hậu nương nương…”

Ứng Quý Phi vừa mở lời đã bị cung nữ bên cạnh thái hậu “mời” đứng dậy.

Nhìn những cung nữ cao lớn vạm vỡ kia, Ứng Quý Phi chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, đứng dậy trở về cung chịu cấm túc.

Vân Quý Nhân e dè, biết rằng trọng tâm hôm nay của thái hậu là hoàng hậu và quý phi, còn nàng ta chỉ là “con cá bị vạ lây”, liền cúi đầu nói nhỏ với ma ma bên cạnh thái hậu, rồi lặng lẽ rời đi.

Khi tất cả đã rời đi, hoàng đế quay sang nhìn thái hậu, giọng đầy lo lắng:

“Mẫu hậu, hoàng tỷ hiện giờ thế nào rồi? Con sẽ ngay lập tức sai người đưa thái y đến.”

Thái hậu nhẹ nhàng nâng tay, Xuân Hỉ cúi người hành lễ rồi tường trình việc bà đỡ giấu thuốc trong kẽ tay, cuối cùng nói:

“Điện hạ và tiểu quận chúa đều bình an vô sự.”

Nghe vậy, hoàng đế cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vì mấy ngày liền phải thảo luận về nạn hạn hán, hoàng đế đã không ngủ ngon được, mắt thâm quầng.

Khi biết tin trưởng công chúa gặp nguy hiểm, ông vô cùng lo lắng, giờ nghe tin mẫu tử đều an toàn, căng thẳng trong lòng ông cũng vơi bớt đi phần nào.

Thái hậu lạnh lùng nói:

“Hoàng thượng, lần này nhất định phải điều tra kỹ lưỡng người trong hậu cung! Ta muốn xem ai đã đưa tay quá dài đến mức dám thò vào cả phủ công chúa!”

Hoàng đế ngạc nhiên hỏi:

“Mẫu hậu nghi ngờ hoàng hậu và quý phi sao?”

Đúng vậy, nếu không nghi ngờ bọn họ, thái hậu đã không làm căng với họ như hôm nay.

Hoàng đế xoa trán mệt mỏi, trong lòng đầy suy tư.

“Ta cũng không muốn nghi ngờ họ. Dù sao họ cũng đều là mẫu thân của các hoàng tử. Nhưng hoàng thượng, tỷ tỷ của ngươi, nữ nhi của ta, suýt chút nữa đã mất mạng! Chuyện này không thể không đề phòng!”

Giọng điệu của thái hậu lúc này khác hẳn mọi khi, như đang nhắc nhở hoàng đế rằng chuyện này đã chạm đến giới hạn của bà.

Không khí trở nên ngưng đọng trong giây lát, hoàng đế thở dài:

“Việc này sẽ được điều tra kỹ lưỡng, bất kể là ai, trẫm sẽ cho hoàng tỷ một câu trả lời.”

Nghe được lời cam đoan này của hoàng đế, cuối cùng thái hậu cũng yên lòng.

Trong khi thái hậu đang đại náo hoàng cung vì nữ nhi và tôn nữ, thì không khí ở phủ công chúa lại trở nên kỳ lạ.

Chỉ vì vừa rồi có một nha hoàn từ phủ thừa tướng đến, giúp lão phu nhân đưa đồ lễ.

Nhìn nha hoàn mặc bộ đồ màu xanh, Tạ Minh Châu bỗng nhớ đến một người trong nguyên tác:

[Kiếp trước, hình như phụ thân có một tiểu thiếp tên là Thanh Nhi, nghe nói vì tên của nàng, phụ thân đặc biệt ban cho nàng đặc quyền, có thể mặc đồ khác với các nha hoàn, cho phép nàng ta mặc đồ màu xanh.]

Khuôn mặt trưởng công chúa đang tươi cười bỗng nhiên lạnh lùng nhìn về phía Tạ Hoài Ngọc bên giường, giọng nói thoáng chút bâng quơ:

“Các nha hoàn trong phủ thừa tướng của các người đều mặc màu này sao?”

Nha hoàn mang đồ đến hiểu lầm rằng trưởng công chúa đang hỏi mình, lập tức cúi đầu đáp:

“Bẩm điện hạ, đây là trang phục mùa đông của nha hoàn trong phủ thừa tướng, tất cả nha hoàn đều có, chỉ khác màu sắc mà thôi.”

[Tất cả đều có sao? Nếu vậy, nha hoàn đó chắc chắn đã lợi dụng tình hình! Ai cũng có, nhưng ả lại cố tình xuất hiện khi phụ thân đang nằm liệt giường không thể nói chuyện, rồi lừa dối đại ca rằng nàng ta và phụ thân đã có tư tình từ lâu, chỉ vì sợ mẫu thân mà phụ thân không thể nâng nàng lên làm thiếp…]

[Hình như, hình như ả còn nói điều đó trước mặt mọi người, bắt buộc phủ công chúa phải ban cho ả thân phận thiếp thất, rồi ả hoành hành khắp phủ công chúa…]

[Thật đáng ghét! Chủ nhân chính thức còn không vui vẻ bằng một tiểu thiếp như ả!]

Nhớ lại những miêu tả trong truyện, Tạ Minh Châu không kìm được phẫn nộ, thậm chí còn không gọi ả là “thiếp thất” mà gọi luôn là “cái nha hoàn kia”.

[Thật gian trá! Dám lợi dụng lúc phụ thân bệnh nặng, cầm lấy tín vật rồi cố tình xuất hiện! Đúng là nhân lúc cháy nhà mà hôi của! Đáng thương cho phụ thân, danh tiết cuối đời không giữ được.]

[À, cái nha hoàn đó tên gì nhỉ? Khi nào ta nói được, việc đầu tiên ta làm sẽ là bảo phụ thân đuổi ả đi!]

Trong lúc Tạ Minh Châu đang thề thốt quyết tâm, nàng đột nhiên nhận ra sắc mặt Tạ Hoài Ngọc có chút khác lạ:

[Ủa, sao phụ thân không nói gì vậy? Có phải trời lạnh quá khiến phụ thân bị đông cứng không?]

Tạ Minh Châu đang được trưởng công chúa bế trong lòng, vươn tay nhỏ bé của mình ra định chạm vào tay Tạ Hoài Ngọc để kiểm tra nhiệt độ cơ thể.

Hành động quan tâm này của “áo bông nhỏ” Tạ Minh Châu khiến Tạ Hoài Ngọc đơ người, trong đầu ông chỉ còn vang vọng lời nói vừa rồi của nàng.

Ông không giữ được danh tiết cuối đời của mình!

Trưởng công chúa khéo léo ngăn tay con gái nhỏ lại.

Hết Chương 8: Không giữ nổi danh tiết cuối đời.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page