Chương 2:
22/02/2025
Chương 3:
22/02/2025
Chương 1:
22/02/2025
Chương 4:
25/02/2025
Chương 5:
25/02/2025
Chương 6:
25/02/2025
Chương 7:
27/02/2025
Chương 8:
27/02/2025
Chương 9:
27/02/2025
Chương 11:
01/03/2025
Chương 12:
01/03/2025
Chương 10:
01/03/2025
Chương 13:
04/03/2025
Chương 14:
04/03/2025
Chương 15:
04/03/2025
Chương 16:
06/03/2025
Chương 17:
06/03/2025
Chương 18:
06/03/2025
Chương 19: Phiên ngoại – Bạch Thanh 1
08/03/2025
Chương 20: Phiên ngoại – Bạch Thanh 2
08/03/2025
Chương 21: Phiên ngoại – Giải nhất
08/03/2025
Hơn nữa, vòng sơ loại của kỳ thi toán diễn ra vào tháng Chín lớp 12, trước kỳ thi đại học, thậm chí còn chưa có kết quả thì kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh đã đến rồi, hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.
“Tại sao vậy?”
“Không vì sao cả.” Bạch Thanh cúi mắt nhìn chén cháo, hờ hững nói: “Muốn tham gia thì tham gia thôi.”
Bó tay.
Lúc này tôi mới biết thầy giáo toán đã đồng ý với yêu cầu tham gia kỳ thi của Bạch Thanh, thậm chí còn vui vẻ tìm hiệu trưởng xin suất thi cho cậu ấy.
Sau khi lên lớp 12, hầu như chẳng ai còn tham gia các kỳ thi học sinh giỏi nữa.
Tôi từng đạt giải nhì Olympic Vật lý quốc gia, nên dĩ nhiên cũng không tham gia trại huấn luyện lần này.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ không gặp được cậu ấy trong suốt vài tháng trời.
Có lẽ đây chính là niềm vui của học thần.
Tôi không hiểu nổi, chỉ biết rằng — mình đã không còn quen với cuộc sống thiếu vắng cậu ấy nữa rồi.
“Lên lớp 12 rồi mà vẫn thi đấu, quả nhiên là Bạch thần mà chúng ta không thể với tới.” Tôi cắn một miếng quẩy, cố gắng che giấu nỗi mất mát trong lòng, nhưng càng che càng lộ rõ vẻ giả tạo.
“Án Án không nỡ xa tôi sao?”
Cậu ấy lúc nào cũng có thể nói ra những lời tràn ngập “trà vị” với vẻ mặt thản nhiên nhất.
Vậy mà tôi lại cứ hết lần này đến lần khác đỏ mặt tim đập, hừ.
“Cậu đi rồi, chưa biết chừng tôi sẽ giành hạng nhất toàn khối, tôi chẳng nhớ cậu đâu.”
Nhưng miệng tôi lại chẳng nghe theo lý trí, liên tục nói ra những lời dối lòng.
“Mà nói gì thì nói, còn tận ba tháng nữa trại huấn luyện mới bắt đầu mà…”
Bạch Thanh không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng ấy khiến tôi có ảo giác rằng bản thân đã bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn.
“Đi thôi, đi nào.” Tôi vội vàng đứng dậy, siết chặt túi quẩy trong tay rồi chạy ra ngoài: “Sắp trễ rồi.”
Không hẳn là nói dối, tôi dậy muộn, bây giờ chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa là đến tiết tự học buổi sáng.
Vậy mà Bạch Thanh vẫn thong dong như thường.
“Mau lên đi! Trễ là thầy chủ nhiệm sẽ xử đẹp chúng ta đấy!”
Tôi vẫy tay gọi, không thể hiểu nổi tại sao cậu ấy vẫn có thể chậm rãi gắp một miếng bánh bao sữa lên cắn tiếp.
“Bạch! Thanh!”
Có lẽ cuối cùng cũng nghe ra sự tức tối trong giọng tôi, cậu ấy ngước mắt nhìn, giọng nói tràn đầy ý cười trêu chọc: “Án Án, hôm nay là cuối tuần.”
“……”
Má nó, vừa rồi hoảng quá, tôi thậm chí còn quên béng hôm nay là thứ mấy.
Xấu hổ chet đi được.
Chẳng phải bây giờ càng lộ rõ mình có vẻ thất thần sao?
Bạch Thanh chắc chắn đã nhìn thấu tâm tư của tôi, biết tôi không nỡ để cậu ấy đi nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn rồi chứ gì?!
Đáng ghét thật!
Tôi vừa ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt hoa đào của cậu ấy, vẫn sâu thẳm như thể chứa đựng tình cảm vô tận.
Chỉ muốn lập tức xuyên không quay về hai phút trước, đấm chet chính mình — cái kẻ đang hoảng hốt vì tâm tư thiếu nữ bị bại lộ.
12.
Đầu thu.
Tôi chán nản nằm bò ra bàn làm bài tập toán, bỗng nhiên nghĩ đến một người đã rời đi hơn một tuần nay.
Nghe nói cậu ấy vẫn giữ vững vị trí đầu bảng ở trại huấn luyện, bỏ xa người đứng thứ hai với khoảng cách cực lớn, tiện thể thu phục luôn một loạt học bá nữ si mê.
Hừ.
Đàn ông.
“Lam Tiểu Án!” Tống Tiêu vẫy tay trước mặt tôi, thấy tôi thần sắc đờ đẫn, không chút nể nang mà cười nhạo: “Người ta đi thi đấu, hồn cậu cũng bay theo luôn rồi hả?”
“Hừ.” Tôi đổi tư thế tiếp tục viết. “Hồn tớ lạc trong đống bài toán, hồn cậu ấy thì bay đến chỗ mấy chị gái em gái ở trại huấn luyện, chúng tớ đều có tương lai tươi sáng.”
“…” Tống Tiêu im lặng một lúc: “Hai cậu vẫn chưa nói rõ với nhau à?”
Bạn thân thở dài, đưa tay ôm trán như thể tôi vừa phạm phải một lỗi lầm nghiêm trọng: “Người bình thường nhìn vào đều thấy hai cậu chỉ cách nhau một lớp cửa sổ mỏng, vậy mà hai người vẫn có thể giả vờ bình tĩnh làm anh em được.”
You cannot copy content of this page
Bình luận