Chương 2:
23/11/2024
Chương 3:
23/11/2024
Chương 1:
23/11/2024
Chương 4:
23/11/2024
Chương 5:
23/11/2024
Chương 6:
24/11/2024
Chương 7:
24/11/2024
Chương 8:
24/11/2024
Chương 9:
24/11/2024
Chương 10:
24/11/2024
Chương 13:
25/11/2024
Chương 15:
25/11/2024
Chương 14:
25/11/2024
Chương 12:
25/11/2024
Chương 11:
25/11/2024
Chương 16:
26/11/2024
Chương 17:
26/11/2024
Chương 18:
26/11/2024
Chương 19:
26/11/2024
Chương 20:
26/11/2024
Chương 21:
27/11/2024
Chương 22:
27/11/2024
Chương 23:
27/11/2024
Chương 24:
27/11/2024
Chương 25:
27/11/2024
Anh mở tủ tìm một chiếc chăn mỏng.
Nhưng thay vào đó, một đống giấy tờ rơi xuống từ tủ.
Sáng hôm sau, anh mới phát hiện ra đó đều là giấy khen của cô.
Anh lật từng tờ, nghe cô kể về việc bỏ học với giọng điệu bình thản, lòng anh chỉ thấy xót xa và đau đớn.
Khi cô vào bếp làm bữa sáng, anh nhìn bóng lưng cô và chợt muốn như trước kia, tiến đến ôm chặt lấy cô từ phía sau.
Nhưng khi bước tới, anh lại khựng lại.
—
Trong bệnh viện, anh gọi cha cô một tiếng “Cha”.
Dù vậy, cô vẫn không hề có ý muốn thừa nhận anh.
Anh thấy bực bội, nên mua một chai bia và uống hết hơn nửa.
Cô không ngăn cản, chỉ lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Anh bước vào định giúp cô, nhưng khi cầm dao lên, anh lại thay đổi ý định.
Anh nhẹ nhàng rạch một đường nhỏ trên ngón tay mình.
“Ái!”
Anh khẽ rên, máu bắt đầu rỉ ra từ vết thương.
Cô lập tức hoảng hốt.
Cô nắm lấy tay anh, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc, vội vàng tìm băng cá nhân cho anh.
Nhìn thấy ánh mắt đầy lo lắng của cô, cuối cùng anh không thể kìm nén thêm được nữa.
Anh đẩy cô áp sát vào tường.
Không được, anh tự nhủ.
Lục Trạm, không được.
Cô ấy vẫn chưa nhận mình.
“Xin lỗi.”
Anh lùi lại một bước:
“Anh hơi say, nhận nhầm người rồi.”
Anh rũ mắt xuống, lặng lẽ quay người.
“A Trạm…”
Tiếng gọi nghẹn ngào mang theo tiếng nức nở vang lên từ sau lưng, khiến khóe mắt anh cay xè.
Cô không hề biết rằng anh đã phải kìm nén bao nhiêu để chờ cô thừa nhận tình cảm với mình.
Cuối cùng, tình cảm bị dồn nén quá lâu của anh cũng bùng nổ.
Anh quay lại, ôm chặt lấy cô và mãnh liệt hôn cô.
“Còn gì nữa?”
Anh hỏi đi hỏi lại.
Cô khóc đến nỗi nước mắt giàn giụa, rồi ôm chặt lấy anh.
Cuối cùng, anh cũng nghe được hai từ ấy từ miệng cô.
Hai từ mà anh đã đợi, đợi rất lâu, rất lâu … “Chồng ơi).
Khi dòng suy nghĩ kéo anh trở về thực tại, anh đã đứng trước cửa nhà mình.
“Anh về rồi à?”
Nghe tiếng cửa mở, Doãn Lan Triệt đang nửa nằm trên ghế sofa liền ngồi dậy, vừa đi ra vừa mỉm cười hỏi.
Anh nhìn gương mặt yên bình của cô, cảm thấy trên đời này chẳng có gì sánh được với nụ cười của cô.
Anh cũng mỉm cười, giơ chiếc bánh nhỏ trong tay lên.
“Ừ, anh về rồi, vợ yêu.”
2
Sáng hôm ấy, vừa hoàn thành công việc buổi sáng, Liêu Phàm đã thấy nhân viên lễ tân cười tươi bước tới.
“Anh Liêu, cô Lư lại đến rồi đấy. Đây là ly trà sữa cô ấy mang đến cho anh.”
Liêu Phàm hơi ngẩn ra, nhận lấy ly trà sữa và khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn.”
Trên ly trà sữa có gắn một tấm thiệp nhỏ, trên đó nguệch ngoạc vẽ một bông hoa và vài dòng chữ:
“Nhớ nghỉ ngơi nhé, đừng làm việc quá sức.”
Cô lễ tân tò mò ghé đầu lại gần:
“Anh Liêu, sao anh không đi gặp cô ấy? Cô Lư đã đến đây cả nửa năm rồi đấy.”
Cô ấy thật sự rất tò mò.
Anh chàng biên tập đẹp trai trước mắt này mới vào làm được một năm.
Anh có vẻ ngoài sáng sủa, tài năng, nghe nói trước đây là một họa sĩ.
Nhưng vì chấn thương ở tay phải khiến khả năng vẽ bị ảnh hưởng, nên anh mới chuyển sang làm việc ở nhà xuất bản.
Khi nhà xuất bản phỏng vấn anh qua video, anh vẫn còn nằm trên giường bệnh, nhưng dù vậy, ban lãnh đạo đã lập tức chọn anh.
Khi anh mới vào làm, các chị đồng nghiệp nhiệt tình đã tìm hiểu xem anh có bạn gái chưa.
Anh nói mình không có bạn gái, nhưng cũng khẳng định rằng không có ý định tìm.
Việc tại sao Liêu Phàm không có bạn gái từng trở thành đề tài buôn chuyện nóng nhất trong nhà xuất bản.
Độc thân, tài hoa, đẹp trai, tính cách cởi mở, một người như vậy mà lại không tìm bạn gái, đúng là phí phạm tài năng.
Trong một buổi liên hoan, có cô gái thầm mến anh đã lập kế hoạch chuốc rượu anh, nhưng anh lại không bao giờ uống rượu.
Khi được hỏi có phải anh dị ứng với cồn không, anh chỉ cười và nói hai chữ:
“Bỏ rồi.”
Dần dần, các cô gái trong công ty đều nản lòng.
Ai cũng nghĩ rằng chẳng ai có thể chinh phục được chàng biên tập điển trai này.
Cho đến một ngày, một cô gái xuất hiện dưới tòa nhà.
Hôm đó, mọi người tan làm và đang bàn nhau đi ăn lẩu thì thấy một cô gái đứng trước cổng nhà xuất bản, mắt đỏ hoe, nhìn về phía Liêu Phàm.
“A Phàm.”
Giọng nói dịu dàng vang lên, lập tức khơi dậy tinh thần hóng hớt của đám đông.
Nhưng Liêu Phàm chỉ bình thản bước lên, nói với cô ấy vài câu, rồi quay lại tiếp tục đi ăn lẩu với đồng nghiệp.
Sự bình tĩnh của anh khiến mọi người có phần khó hiểu.
“Cậu nói xem, Liêu Phàm có phải loại đàn ông tệ bạc không?”
“Cũng có thể lắm. Nhìn cô ấy đau lòng thế mà anh ta chẳng mảy may động lòng.”
Một đồng nghiệp bạo gan hỏi thẳng Liêu Phàm.
Anh chỉ khựng lại một chút, rồi bình thản đáp:
“Là bạn gái cũ, chia tay rồi.”
Tuy nhiên, mọi người vẫn thấy kỳ lạ. Cô bạn gái cũ này đến quá thường xuyên.
Liêu Phàm không gặp cô, cô cũng không nôn nóng, chỉ mang đồ đến rồi lặng lẽ rời đi.
Không ai hiểu được cô đang mong chờ điều gì.
—
Chiều muộn, Liêu Phàm thu dọn bàn làm việc và lại thấy ly trà sữa được mang đến từ trưa.
Anh cầm ly lên, ngón tay vuốt nhẹ bông hoa nhỏ vẽ trên nắp, tâm trí mơ hồ quay về quá khứ.
Đó là chuyện hồi năm hai đại học.
Anh để ý đến một cô gái tên Lư Thanh Thanh, sinh viên khoa Ngữ văn.
Người bạn thân khoác vai anh, khuyên nhủ:
“Anh bạn, cậu chọn chế độ Hard Mode (khó) rồi đó. Cô ấy có nhiều người theo lắm, mà lại kiêu kỳ, khó theo đuổi cực kỳ.”
“Vậy sao?”
Anh mỉm cười, khởi động xe máy.
“Mình lại thích thử thách Hard Mode.”
Anh mở một chuyên mục trên BBS của trường, mỗi ngày vẽ tặng Lư Thanh Thanh một bức tranh và đăng lên đó.
Chuyện một “nam thần” khoa Mỹ thuật theo đuổi “hoa khôi” khoa Ngữ văn nhanh chóng trở thành tin tức nổi tiếng khắp trường.
Lư Thanh Thanh tức giận tìm đến anh:
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Anh theo đuổi em mà.”
“Theo đuổi tôi?”
Khuôn mặt Lư Thanh Thanh đỏ ửng.
“Nhưng cũng không cần làm cho cả trường biết chứ?”
“Vậy thì sao?”
Anh cười ranh mãnh.
“Như thế mới có thể dẹp hết đối thủ từ trong trứng nước chứ.”
Cô đỏ mặt tía tai, lúng túng một lúc mới thốt ra được hai chữ:
“Vô sỉ!”
“Anh theo đuổi người mình thích một cách đàng hoàng, sao lại vô sỉ?”
Anh cố tình trêu chọc.
“Anh…”
Cô cứng họng, tức đến mức dậm chân, rồi quay đầu chạy đi.
Khoa của hai người không xa nhau, từ đó về sau, mỗi lần cô đi học, Liêu Phàm đều nhờ bạn cùng lớp mang cho cô một ly trà sữa.
Ly trà sữa nào cũng đính kèm một tấm thiệp nhỏ do anh vẽ.
—
Cuối cùng, Lư Thanh Thanh tìm đến anh:
“Anh đừng gửi trà sữa cho tôi nữa! Tôi không thích uống!”
“Vậy em thích uống gì?”
Anh hỏi với nụ cười trên môi.
“Dù thích gì cũng không cần anh gửi!”
“Ồ?”
Anh giả vờ suy nghĩ.
“Nhưng sao anh nghe nói em đã giữ tất cả những tấm thiệp anh vẽ mà?”
You cannot copy content of this page
Bình luận