Chương 2:
23/11/2024
Chương 3:
23/11/2024
Chương 1:
23/11/2024
Chương 4:
23/11/2024
Chương 5:
23/11/2024
Chương 6:
24/11/2024
Chương 7:
24/11/2024
Chương 8:
24/11/2024
Chương 9:
24/11/2024
Chương 10:
24/11/2024
Chương 13:
25/11/2024
Chương 15:
25/11/2024
Chương 14:
25/11/2024
Chương 12:
25/11/2024
Chương 11:
25/11/2024
Chương 16:
26/11/2024
Chương 17:
26/11/2024
Chương 18:
26/11/2024
Chương 19:
26/11/2024
Chương 20:
26/11/2024
Chương 21:
27/11/2024
Chương 22:
27/11/2024
Chương 23:
27/11/2024
Chương 24:
27/11/2024
Chương 25:
27/11/2024
Tôi nhớ lại ánh mắt của Lư Thanh Thanh mỗi khi nhắc đến Liêu Phàm, và im lặng.
“Giờ chị ấy đã là vợ của Lục Trạm, tôi nghĩ chị ấy không muốn gặp anh đâu.”
“Cô ấy sẽ gặp tôi.”
Anh ta bình thản nói:
“Cô nói với cô ấy, tôi cho cô ấy bảy ngày. Nếu cô ấy không đến gặp tôi, tôi sẽ kể hết mọi chuyện của một năm trước cho Lục Trạm biết.”
“Anh… nói gì cơ?”
Anh ta gật đầu:
“Kẻ chân không chẳng sợ đi giày. Tôi đã chẳng còn gì để mất rồi.”
“Tiểu Triệt, tôi thực sự xin lỗi vì những lời lẽ hôm qua khi tôi say, nhưng nếu cô giúp tôi hẹn được cô ấy, chỉ cần cô ấy đồng ý gặp, tôi sẽ đi làm thủ tục ly hôn với cô.”
Liêu Phàm để lại cho tôi một số điện thoại rồi rời đi.
Tôi chờ cả một ngày, nhưng Lư Thanh Thanh không liên lạc với tôi.
Đến sáu giờ chiều, tôi gọi cho chị ta vài lần nhưng không ai bắt máy.
Tôi nhắn tin cho chị ta:
“Em đang đợi ở chỗ cũ, nếu chị không đến, em sẽ đến khu căn hộ Vân Cung.”
Tám giờ tối, chị ta xuất hiện.
Chúng tôi ngồi trong xe, không nói gì suốt một lúc lâu.
“Tại sao chị không nói với em rằng chị đã dùng danh tính của em để kết hôn với Liêu Phàm?”
Chị ta im lặng, không trả lời.
Tôi nhìn chị ta:
“Anh ta muốn gặp chị, chị nên đi gặp anh ta đi.”
“Chị sẽ không gặp anh ta.”
Chị ta trả lời rất dứt khoát.
“Em có biết trước khi quay lại, chị đã sống thế nào không?”
Chị ta ngửa mặt lên, cố nén nước mắt:
“Tay phải của Liêu Phàm bị thương, từ đó anh ta không thể vẽ tranh được nữa.”
“Đó là vì một lần khi bọn chị ra ngoài, vài tên côn đồ đã quấy rối chị. Anh ta đã bảo vệ chị, và bị chúng dùng gạch đập nát bàn tay.”
“Trong mắt em, chị là một người vô tình đúng không?”
Chị ta quay đầu, nước mắt lăn dài trên má.
“Ban đầu, chị thực sự muốn ở bên anh ta. Anh ta không thể vẽ cũng không sao, không trở thành họa sĩ lớn cũng không sao, chỉ cần bọn chị có thể sống hạnh phúc bên nhau là đủ.”
“Nhưng mỗi lần chị lên mạng giúp anh ta nộp hồ sơ xin việc, thì anh ta lại không muốn đi, chỉ biết ở nhà uống rượu không ngừng.”
Chị ta không ngừng lau nước mắt, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Mỗi lần say, anh ta lại mắng nhiếc bàn tay phải của mình, tự gọi bản thân là đồ vô dụng, rồi đập phá mọi thứ trong nhà.”
“Anh ta cứ đập mãi, đập mãi… Đến khi tỉnh rượu, lại quỳ xuống cầu xin chị tha thứ, hứa sẽ không uống nữa, không như vậy nữa. Nhưng rồi hôm sau… tất cả lại tái diễn.”
Chị ta ôm mặt:
“Mỗi lần thấy anh ta như vậy, chị thật sự rất sợ hãi. Chị cũng cảm thấy vô cùng áy náy, nghĩ rằng chính vì chị mà anh ta mới thành ra như vậy.”
“Chị biết mình nên ở lại bên cạnh anh ta, nhưng chị thực sự không chịu nổi nữa…”
Nước mắt trào qua kẽ tay chị ta:
“Chị đã không thể chịu đựng thêm. Thậm chí ngay cả dũng khí để chia tay với anh ta chị cũng không có, nên khi anh ta nhập viện, chị chỉ để lại một bức thư rồi rời đi.”
“Trong thư, chị đã nói rõ mọi chuyện, chị thật sự không nghĩ anh ta sẽ tìm đến tận đây…”
“Một bức thư… đã nói rõ hết mọi chuyện…”
Tôi nhẹ giọng nói:
“Nhưng chị không ly hôn, vì trên giấy đăng ký kết hôn không phải là tên của chị, đúng không?”
“Tiểu Triệt…”
“Chị đi gặp anh ta đi.”
Tôi nói:
“Liêu Phàm bảo, anh ta cho chị bảy ngày. Nếu chị không đến gặp, anh ta sẽ kể hết chuyện của một năm trước cho Lục Trạm biết.”
“Chị thật sự không thể gặp anh ta được…”
Chị ta bật khóc dữ dội hơn.
“Tiểu Triệt, giúp chị… thêm lần nữa được không?”
“Giúp chị chuyện gì?”
Tôi quay đầu nhìn chị ta, giọng nhạt nhòa:
“Chị, chị muốn em giúp chuyện gì?”
“Em… có thể giả làm chị, ở bên cạnh anh ta một thời gian không?”
Không gian chìm vào im lặng.
Một lúc sau, tôi bật cười, chỉ cảm thấy khóe mắt cay xè.
“Chị.”
Tôi nhìn thẳng vào chị ta:
“Rốt cuộc chị xem em là gì?”
Chị ta sững sờ.
“Rốt cuộc em là em gái của chị, hay chỉ là một công cụ mà chị dùng khi cần?”
Chị ta im lặng một lúc, rồi bỗng nhiên gào lên trong cơn tuyệt vọng:
“Công cụ? Công cụ! Em thật sự nghĩ chị xem em như công cụ sao? Nếu chị coi em là công cụ, tại sao chị lại chạy đến huyện An tìm em, giúp em trả nợ, lo viện phí cho em?”
“Nếu chị coi em là công cụ, tại sao lúc em ngã xuống nước, chị không chút do dự mà nhảy xuống cứu em?”
“Nếu chị coi em là công cụ, tại sao chị bắt em nghỉ việc ở KTV, đưa em đến Hải Thành để có một cuộc sống tốt hơn?”
Chị ta vừa nói, nước mắt vừa tuôn rơi ào ạt.
Tôi im lặng, không nói gì.
“Tiểu Triệt.”
Chị ta vừa khóc vừa nói:
“Chị thật sự không còn cách nào khác. Liêu Phàm… Nhưng bây giờ chị là vợ của Lục Trạm rồi.”
“Chị không thể gặp anh ta được. Giúp chị lần này đi, được không? Chị thật sự đang cùng đường.”
Cùng đường.
Một năm trước, chị ta cũng đã nói mình đang cùng đường, và tôi đã giúp chị ta.
Nhưng lần này, tôi không muốn giúp nữa.
“Chị.”
Tôi khẽ nói:
“Những gì chị làm cho em, em đều nhớ.”
Tôi quay đầu đi.
“Nhưng chuyện này, em không thể giúp.”
“Tại sao không?”
Chị ta túm lấy người tôi, xoay lại:
“Tiểu Triệt, suốt một năm qua, chẳng phải em đã giúp chị đóng giả chị, ở bên Lục Trạm rồi sao?”
“Chỉ cần em tiếp tục đóng vai chị là được, Liêu Phàm sẽ không nhận ra đâu. Chuyện này cũng giống như em ở bên Lục Trạm thôi mà!”
“Em không làm được.”
Giọng chị ta cao hẳn lên:
“Tại sao em không làm được? Em có thể ngủ với Lục Trạm, tại sao lại không thể ngủ với Liêu Phàm?”
“Vì em yêu Lục Trạm!”
Lời nói vừa thốt ra, không gian chìm vào im lặng.
“Em yêu anh ấy. Suốt một năm qua, em không chỉ đang đóng giả chị.”
Tôi quay mặt đi:
“Mà đã tự xem mình như vợ thật sự của anh ấy. Em thực sự yêu anh ấy.”
Chị ta cười nhạt:
“Ha… ha ha…”
Chị ta ngả người ra sau, ánh mắt đầy chế giễu:
“Thì ra đây chính là suy nghĩ của em. Có phải em đã mong chị đừng bao giờ quay về?”
“Có phải khi Liêu Phàm xuất hiện, em đã vui mừng lắm? Vì nếu chị quay lại với anh ta, thì em sẽ lại được làm vợ của Lục Trạm, đúng không?”
Chị ta cười khẩy:
“Chẳng trách, một năm trước em lại đồng ý nhanh như vậy. Hóa ra từ lúc đó, em đã muốn chiếm lấy vị trí của chị rồi.”
“Dù sao, trước đây có nằm mơ em cũng không với tới được thân phận tiểu thư nhà họ Lư và phu nhân của Lục Trạm.”
“Nuôi hổ gây họa?”
Chị ta bật cười lớn:
“Hóa ra đây gọi là nuôi hổ gây họa sao? Cả năm qua, có phải em luôn mong chị chết ở ngoài kia, để em mãi mãi trở thành vợ của Lục Trạm không?”
Tôi lắc đầu:
“Chị biết rõ mà, em chưa bao giờ nghĩ như vậy.”
Chị ta quay đầu đi, không nói thêm lời nào.
Một lúc sau, tôi thở dài:
“Chị, chị hiểu rõ Liêu Phàm là người thế nào hơn ai hết. Anh ta nói sẽ cho chị bảy ngày. Việc chị có gặp anh ta hay không, tùy chị quyết định.”
Chị ta im lặng rất lâu, chỉ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chị biết rồi. Chị sẽ tự nghĩ cách.”
Nói rồi, chị ta mở cửa xe và bước xuống.
You cannot copy content of this page
Bình luận