Giang Diên Thừa chê việc tôi là một succubus.
Trên du thuyền, đối diện với tôi đang rực cháy vì cơn khát, hắn thờ ơ lạnh nhạt.
“Lại muốn ăn? Chậc, cơn ngh/i/ệ/n của cô thật sự làm người ta kinh tởm.”
Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn còn đang mải mê “xếp hình” với một nữ minh tinh vừa mới quen.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình ở trong một căn nhà gỗ trên đảo nhỏ.
Người đàn ông trước mặt có làn da màu nâu sẫm, toát lên sức mạnh nguyên thủy.
Anh cởi trần, chiếc tạp dề ôm chặt lấy vòng eo hẹp.
Tôi chăm chú nhìn vào lồng ngực rắn chắc nổi bật của đối phương và chiếc bánh nhỏ hình nhân ngư trong tay anh.
“Muốn ăn…”
Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén như diều hâu: “Muốn ăn gì? Nói rõ ra.”
…
Nửa tháng sau, Giang Diên Thừa gọi điện tới.
“Không ăn chẳng phải vẫn sống đó sao?”
Lúc này, chiếc đuôi cá đẹp đẽ của người đàn ông đang điên cuồng quất vào tôi, giọng khàn khàn ra lệnh: “Ăn hết đi.”
Giang Diên Thừa đột nhiên nổi điên, quyết định san lấp hòn đảo.
Giang Diên Thừa chưa bao giờ thực sự cho tôi bất cứ thứ gì.
Giây phút này, tôi yếu ớt bám lên vai người đàn ông, gục đầu vào cổ hắn.
Cố gắng hấp thụ, nhưng vẫn không đủ.
Gã đàn ông đứng thẳng tắp, không cúi đầu lấy một chút.
Gương mặt hiện lên vẻ khó chịu.
Tôi khẽ khàng cầu xin: “Anh có thể cúi đầu xuống chút không? Em muốn hôn anh.”
Tôi ngẩng mặt đỏ bừng lên, toàn thân nóng rực, chiếc váy dạ hội cổ thấp phập phồng theo từng hơi thở.
Ánh mắt gã đàn ông rủ xuống, trong chốc lát lóe lên cảm xúc.
Giang Diên Thừa khẽ nhếch môi, nắm lấy cằm tôi và cúi xuống hôn.
Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng.
Nhưng tôi biết hắn đã chìm đắm vào giây phút ấy.
Nhưng khi đưa tay chạm vào thắt lưng, hắn lại đột ngột đẩy tôi ra.
“Ăn đủ rồi chứ?”
Tôi sững sờ, có chút ấm ức.
“Em còn muốn, muốn thêm nữa. Chúng ta không phải là bạn trai, bạn gái sao? Dù gì cũng đã có hôn ước, chuyện này…”
“Chậc.” Giang Diên Thừa ngắt lời tôi, chỉnh lại quần áo: “Tôi có đồng ý với hôn ước đó chưa?”
Ánh mắt nhìn thoáng qua tôi, hờ hững.
“Ngủ với cô, khác gì ngủ với một con vật?”
2.
Du thuyền sang trọng và lộng lẫy, bên trong sảnh vàng son xa hoa, những người đến đây đều là kẻ giàu sang, quyền quý.
Tôi đã không thể tìm thấy Giang Diên Thừa nữa.
Ngày gã đàn ông biết tôi là succubus là khi tôi phát tác ngay trước mặt hắn.
Mối quan hệ vốn thuần khiết, mơ hồ ấy đã bị phá vỡ bởi nụ hôn chủ động từ tôi.
Hắn ngạc nhiên trước sự táo bạo của tôi, nhưng lại nếm trải được vị ngọt từ đó.
Xoắn lấy sợi tóc của tôi, hỏi: “Muốn yêu không?”
Chúng tôi là thanh mai trúc mã, ông nội tôi và ông nội của hắn là chiến hữu.
Tôi lại rất thích bám lấy Giang Diên Thừa, nên khẽ gật đầu.
Nhưng từ đó, hắn thường xuyên biến mất.
Chỉ khi tôi gần cạn kiệt sức lực, hắn mới cho phép tôi được nạp năng lượng.
Nhưng lòng ham muốn của tôi ngày càng lớn dần.
Tôi loạng choạng dựa vào bức tường hành lang lạnh lẽo bằng vàng, chiếc váy dạ hội không thể che giấu chiếc đuôi succubus đang lộ ra sau lưng.
Hóa ra, là hắn ghét bản thể thật của tôi.
3.
Cửa còn chưa kịp đóng, một mùi hương bất chợt bay qua.
Rất nhẹ, nhưng quyến rũ và đầy mê hoặc.
Tôi khẽ liếm đầu răng.
Không kịp suy nghĩ, nhanh chóng lần theo nguồn gốc của mùi hương, kéo người đó vào trong.
Ép vào tường.
Tiến đến ngửi cái mùi hương mờ ảo ấy.
Cho đến khi, tôi không thể cưỡng lại được cám dỗ, hôn lên.
Lồng ngực người đàn ông rắn chắc mạnh mẽ, trong khoang miệng còn phảng phất mùi rượu mạnh.
Anh bóp lấy gáy tôi, dùng lực.
Giọng nói trầm khàn và đầy đe dọa.
“Cô là vị hôn thê nhỏ của nhà họ Giang? Muốn chết sao?”
Tôi nhìn chiếc đuôi của mình từ từ thu lại, mới dám đối diện với ánh mắt uy hiếp của anh.
Người đàn ông có gương mặt nghiêng sắc bén, đôi mắt đen thẳm như hồ nước.
Như thể có một con rồng khổng lồ đang lặng lẽ ẩn mình, toát lên khí tức nguy hiểm đáng sợ.
Toàn thân hòa vào bóng tối, khiến tôi không thể nhìn rõ.
Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn.
Đẩy người ra, rồi lảo đảo chạy ra ngoài.
4.
Tôi trốn trong một góc, định lặng lẽ chịu đựng cho đến khi buổi tiệc kết thúc.
Nhưng lại nghe thấy âm thanh ám muội từ căn phòng bên.
“Anh Diên Thừa, có cần gấp gáp đến vậy không?”
Giọng nói ngọt ngào của cô gái nghe rất quen thuộc.
Là nữ minh tinh nổi tiếng Hứa Nghiên, họ mới quen nhau ba tuần.
“Đừng làm rộn, vừa bị k/í/ch th/í/ch một chút, để anh hạ nhiệt.”
Giọng của Giang Diên Thừa khàn đặc.
Cô gái trách yêu: “Cô ấy nhóm lửa, em dập lửa, Giang Diên Thừa, anh thật biết hưởng thụ.”
Giang Diên Thừa làm gì đó khiến cô ta phát ra một tiếng kêu nhỏ.
“Đừng nói chuyện, tiết kiệm sức lực, lát nữa còn phải hét nhiều đấy.”
Hứa Nghiên giọng đứt quãng hỏi: “Anh đã từng chạm vào cô ta chưa?”
“Chưa từng.”
Không khí trong phòng dường như càng thêm hân hoan.
Một lúc sau, Giang Diên Thừa mới bổ sung: “Tôi không có thói quen lên giường với động vật, tôi thấy ghê tởm.”
Ngực tôi như bị bóp nghẹt, sau đó nôn thốc ra.
Trong phòng chợt yên lặng.
Tôi lao ra ngoài, đứng trên boong tàu, nôn đến hoa cả mắt.
Gió biển mang theo cái lạnh thấm vào da thịt.
Vài phút sau, trước mặt là một đôi giày cao gót đỏ.
Phía sau cô ta là Giang Diên Thừa.
“Như cô thấy đấy, Vân Sơ, chúng ta đến đây là hết.”
“Bệnh của cô…”
Gã đàn ông dường như đang tìm từ để nói.
Tôi từ từ đứng dậy: “Không sao, ngoài anh ra, tôi còn nhiều người lựa chọn khác.”
Giang Diên Thừa bỗng khựng lại, nhìn về phía sau tôi.
Thật ra, khi bị bỏ lại, tôi đã dùng đầu đuôi chạm nhẹ vào hắn.
Hắn đã cảm nhận được.
Nhưng bây giờ, sau lưng tôi trống rỗng.
“Vậy cũng tốt.”
Giang Diên Thừa cười lạnh một tiếng.
“Để tôi xem, cô không ăn gì nửa tháng qua, làm sao có thể tìm được người nào chấp nhận bản thể của cô ngay lúc này.”
Hứa Nghiên ôm lấy cánh tay hắn, nghiêng đầu nói: “Vậy chúng tôi đi đây, không làm phiền cô dùng bữa nữa.”
Giang Diên Thừa nói đúng.
Dù chiếc đuôi đã thu lại, nhưng đó chỉ là tạm thời.
Hơn nữa…
Tôi cố nín thở – vừa rồi Hứa Nghiên dường như đã thả một loại thuốc k/í/ch th/í/ch.
Tác dụng của thuốc rất nhẹ, nhưng đối với tôi, người đang cần nạp năng lượng khẩn cấp, nó thật sự là chí mạng.
Miệng khô khốc, lồng ngực phập phồng, đến mức chiếc váy dạ hội chỉ cần cọ nhẹ cũng khiến tôi khó chịu vô cùng.
Phía sau, biển cả mênh mông như đang vẫy gọi.
Cuối cùng, tôi không thể chống đỡ nổi nữa, tay bám vào lan can buông lỏng.
Và ngã xuống biển.
Giang Diên Thừa khựng bước, bất chợt quay đầu lại.
Hứa Nghiên mỉm cười: “Không phải anh nói cô ấy là một succubus sao? Vậy bản thể của cô ấy nhất định sẽ bảo vệ cô ấy, biết đâu còn kích phát ra đôi cánh nhỏ đáng yêu nữa.”
Giang Diên Thừa có phần yên tâm hơn.
Huống hồ, thấy có người rơi xuống nước, nhân viên cứu hộ đã lập tức nhảy xuống.
Nhưng rồi lại có tiếng động vang lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào bộ vest mà người đàn ông nhảy theo vừa ném lên boong.
Dù nhìn thế nào, vẫn thấy nó rất giống của người đó.
Gã đàn ông cau mày.
Chắc chắn là mình hoa mắt rồi.
Người từng ngang dọc cả hai giới hắc bạch ở nước ngoài, nay trở về nước thống trị thương trường – người đứng đầu nhà họ Tống – sao có thể đích thân nhảy xuống cứu người được.
You cannot copy content of this page
Bình luận