Lý Khanh Khanh

Chương 1

Chương trước

Chương sau

Ta và Thái tử cùng nhau lớn lên từ thuở thanh mai trúc mã, trải qua mười sáu năm. Nhưng rồi hắn ta lại gặp được duyên trời định.  

 

Người trong lòng hắn ta không may ngã xuống nước và mất đi hài tử. Thái tử bóp chặt cổ ta, nghiến răng, từng chữ một hỏi:  

 

“Có phải ngươi hại nàng không?”  

 

Ta nhớ đến những khi hắn ta từng dịu dàng gọi ta một tiếng “Khanh Khanh.” 

 

Nhìn vào đôi mắt dài hẹp đang ngập tràn phẫn nộ của hắn ta, ta bật cười, rồi đáp:

  

“Phải. Là ta.”  

 

  1.  

 

Ngày Thái tử đăng cơ, hắn ta lập người thiếp của mình làm Hoàng hậu.  

 

Thiên hạ ai nấy đều tỏ lòng thương cảm cho Thái tử phi. 

 

Người người đều khen nàng là một nữ nhân tốt biết bao. 

 

Thông thạo cầm kỳ thi họa, lại thường xuyên bố thí, làm việc thiện, cùng Thái tử tâm đầu ý hợp. 

 

So với người thiếp kia – một nữ nhân chỉ biết múa đao lộng thương, không hiểu lễ nghĩa – thì Thái tử phi quả thực vẹn toàn hơn rất nhiều. 

 

Chỉ tiếc rằng nàng không được như người thiếp kia, có một người cha quyền quý.  

 

Thật trớ trêu thay, ta chính là người thiếp của Thái tử.  

 

Nếu câu chuyện này là một vở diễn, thì ta chính là vai nữ phụ ác độc, kẻ giành giật hạnh phúc của người khác, chỉ để làm bàn đạp cho họ.  

 

Công chúa Tề Hoa, muội muội của Thái tử, xưa nay vốn giao hảo với Thái tử phi. 

 

Khi nghe tin ta sắp được sắc phong làm Hoàng hậu, nàng ta nổi giận đùng đùng, xông thẳng vào phòng ta, chỉ tay vào mặt ta mà mắng:  

 

“Ngươi đúng là đồ không biết xấu hổ!”  

 

Nàng ta đá đổ lễ phục mà ta chuẩn bị cho đại điển sắc phong xuống đất.  

 

Ta đã cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng không nhịn được nữa. Cầm lấy thanh đao treo trên tường, nhưng vì tay trái đã không còn sức, thanh đao có tua lụa đỏ kêu “keng” một tiếng, rơi xuống đất.  

 

Ta không còn có thể cầm đao được nữa.  

 

Năm đó, ta từng vì Thái tử Triệu Hành mà liều mình cản thích khách. Một nhát kiếm xuyên qua cổ tay trái, khiến từ đó tay ta không thể dùng sức, ngay cả việc cầm đũa cũng trở nên khó khăn.  

 

Ta từ nhỏ vốn thuận tay trái. Mẫu thân đã tốn bao nhiêu công sức cũng không thể uốn nắn lại. Giờ thì ta đành phải tập dùng tay phải.  

 

Triệu Hành từng nhìn ta, ôn nhu nói:  

“Khanh Khanh, mọi việc tay trái nàng không làm được, ta sẽ làm thay nàng. Ta sẽ cưới nàng.”  

 

Ta vốn ít rơi lệ, nhưng nghe được chút chân tình ấy, ta đã xúc động mà khóc.  

 

Khi ấy, hắn ta chưa cưới, ta chưa gả. Hắn ta là thái tử xuất sắc nhất Đại Tuyên. 

 

Dù Hoàng đế sủng ái ấu đệ, cũng không thể lay chuyển địa vị của hắn ta.  

 

Ta và Triệu Hành cùng lớn lên bên nhau suốt mười sáu năm. Ngay từ thuở còn trong tã lót, hai gia đình đã lập miệng ước hôn ước.  

 

Khi còn bé chơi trò gia đình, ta luôn chắc chắn rằng mình sẽ gả cho Triệu Hành.  

 

Mọi người đều cười đùa rằng, một thái tử phong độ vô song như Triệu Hành lại phải cưới con gái của Lý Tướng quân – một nữ nhi bướng bỉnh, kiêu ngạo.  

 

Ta nghe vậy liền tháo ngay chiếc roi bên hông, định đánh người. Nhưng Triệu Hành đã giữ chặt tay ta, đôi mắt hắn ta ánh lên ý cười. Nhìn thấy nụ cười ấy, ta chỉ biết đỏ bừng mặt, chẳng dám phản kháng.  

 

Người người đều biết tiểu thư duy nhất của Lý tướng quân – Lý Khanh Khanh – tuy mang một cái tên nhu mì, nhưng tính tình lại chẳng dễ chịu chút nào. 

 

Ấy vậy mà trước mặt Thái tử Triệu Hành, nàng lại ngoan ngoãn như một con hồ ly nhỏ.  

 

Nhưng cuối cùng, hắn ta đã không thể cưới ta.  

 

Năm ta mười sáu tuổi, theo phụ thân rời kinh thành đến Tây Bắc, cũng chính lúc ấy Ứng Như Thị theo phụ thân vào kinh báo cáo công vụ. 

 

Khi nàng ta đặt chân lên bến tàu, tấm mạng trắng trên đầu bị gió thổi tung, đồng thời cũng thổi động trái tim thiếu niên.  

 

Triệu Hành – Thái tử Đại Tuyên – nhất kiến chung tình.  

 

Hắn ta và Ứng Như Thị, Thái tử cùng Thái tử phi, ai ai cũng nói đó là một cặp trời sinh, không ai còn nhớ đến một Lý Khanh Khanh đã từng là thanh mai trúc mã của hắn ta.  

 

Nhưng hoàng đế không yên tâm về binh quyền trong tay phụ thân ta, nên đã ban ta cho Triệu Hành làm trắc phi.  

 

Ta từng muốn trở thành thê tử của hắn ta, nhưng không ngờ lại trở thành người của hắn ta bằng cách nhục nhã như vậy.  

 

Thực ra, Ứng Như Thị đối xử với ta không tệ. Ta muốn gì nàng ta đều cho, dù có là yêu cầu vô lý đến đâu. Nhưng ta vẫn không thấy hài lòng.  

 

Cho đến khi tình cờ nghe lời bàn tán của đám nô tỳ, khen ngợi Thái tử phi độ lượng, ta mới hiểu ra tại sao bản thân luôn cảm thấy không thoải mái.  

 

Chính sự bao dung của chính thê đối với thiếp thất lại trở thành nhục nhã đối với ta, người đã quen sống trong kiêu hãnh. Mỗi khoảnh khắc ta ở trong phủ Thái tử đều là sự sỉ nhục.  

 

Con đường đăng cơ của Thái tử đầy gian nan, và phụ thân ta đã dốc sức giúp đỡ. Đổi lại, phụ thân không cần phong thưởng, chỉ cầu xin lập ta làm Hoàng hậu.  

 

Ngươi xem, ngay cả phụ thân cũng hiểu rõ, đây là nỗi đau sâu sắc của ta, là sự khuất nhục lớn lao đối với nhà họ Lý.  

 

Thiên hạ mắng ta là Lý Khanh Khanh không biết thỏa mãn, rằng ta đã cướp ngôi vị Hoàng hậu của Thái tử phi, phá hoại mối duyên đáng ngưỡng mộ. 

 

Ngay cả những người như Công chúa Tề Hoa cũng không nhịn được, phải đến trước mặt ta mà nhục mạ một trận.  

 

Bên ngoài, lời đàm tiếu dồn dập không ngớt. Trong phủ, bầu không khí cũng nghiêng về phía Thái tử phi, khiến ta gặp không ít khó dễ.  

 

Đêm trước khi đăng cơ, Triệu Hành đã đến gặp ta.  

 

Hắn ta nói rằng mọi chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển, rằng Thái tử phi là chính thê, nay gặp biến cố bất ngờ thế này, e rằng không chịu nổi.  

 

“Hết thảy mọi thứ nàng đều có, lần này hãy nhường nàng ấy một lần.”  

 

Quả thực, Thái tử phi đã không chịu nổi mà ngã bệnh. Thái y trong phủ ra vào không ngớt, hương thuốc nồng nặc đến mức lan cả sang chỗ ta.  

 

Hoàng đế vừa băng hà, Triệu Hành phải xử lý rất nhiều việc. Mỗi ngày hắn ta trở về phủ, đều không cởi áo mà lập tức đến chăm sóc Ứng Như Thị. Phu thê tình thâm, không gì sánh bằng.  

 

Ta im lặng nghe hắn ta nói, tưởng rằng bản thân sẽ không còn đau lòng nữa. Nhưng cuối cùng, ta nghẹn ngào, giọng mang theo tiếng nức nở:

 

“Vậy còn ta thì sao?”  

 

Hắn ta nhìn ta, bộ thường phục của Thái tử càng tôn lên vẻ cao quý, dung mạo quả thực không ai sánh bằng.  

 

Ta lấy tay áo lau nước mắt, nhưng dù có lau thế nào cũng không thể khô. Ta nghẹn ngào nói:  

 

“Ta có mọi thứ, vậy chẳng lẽ chàng lại không cho ta được gì sao?”  

 

Triệu Hành cúi xuống, khẽ lau đi giọt lệ dưới mắt ta, giọng dịu dàng, nhưng lời lẽ lại tàn nhẫn:  

 

“Khanh Khanh, những gì nàng muốn, ta không thể cho. Huống chi, Thái tử phi luôn bao dung và đối đãi tử tế với nàng.”  

 

Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, hỏi:  

 

“Thái tử phi là tài nữ đến từ Giang Nam, là duyên trời định của chàng. Nàng ấy với chàng tâm đầu ý hợp, đồng tâm hiệp ý. Vậy còn ta? Bàn tay trái này của ta, từ khi vì chàng mà không còn dùng được nữa, rốt cuộc là vì cái gì? Mười sáu năm này của ta, rốt cuộc là vì cái gì, Triệu Hành, chàng có thể nói cho ta biết không?”  

 

Triệu Hành lúc nào cũng giữ nụ cười trên gương mặt, ai ai cũng nói Thái tử là người không để lộ hỉ nộ ra ngoài. 

 

Nhưng lúc này, hắn ta lại lạnh lùng nhìn ta, ánh mắt không hề che giấu sự chán ghét, như thể đang nhìn một kẻ đàn bà vô lý đang làm càn.  

 

Ta xoay người, lấy từ trong phòng ra một giỏ quả thanh mai. Bên trong toàn là những quả xanh nhỏ, khô héo.  

 

Triệu Hành cau mày nhìn, ta nhặt lấy một quả, đưa cho hắn ta.  

 

Hắn ta cắn một miếng, dưới lớp vỏ xanh là vị chua chát đến tê buốt. Đôi mày thanh tú của hắn ta nhíu lại.  

 

“Đây là lễ vật chúc mừng mà Thái tử phi đã tặng ta. Trước đây, ta chưa từng thấy loại quả này. Ăn một quả, chỉ thấy đắng cay, chua xót, không chịu nổi. Ngay cả nước mắt, ta cũng phải nuốt vào trong lòng.”

 

Lúc này ta mới hiểu, hóa ra hai chữ “thanh mai trúc mã” vốn đẹp đẽ ấy lại ẩn chứa một sự thật cay đắng như vậy. 

 

Quả thanh mai thật ra là thứ chua chát, khó nuốt. Thái tử phi quả thật rất giống chàng, ngay cả lời mắng người cũng phải vòng vo. Còn ta, Lý Khanh Khanh, chẳng phải chính là quả thanh mai ấy sao?”  

 

Ta hất mạnh giỏ thanh mai xuống đất, những quả xanh nhỏ lăn lóc khắp nơi.  

 

Triệu Hành nhìn một quả lăn tới chân mình, ánh mắt tối lại, không biết đang nghĩ gì.  

 

Hắn ta thẳng lưng, khẽ đáp: “Phải.”  

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn ta, ánh mắt Triệu Hành vẫn thản nhiên, không hề tránh né nói:  

 

“Thanh mai chua chát, cay đắng khó nuốt, như ngươi vậy. Như Thị nói chẳng sai.”  

 

Thì ra trong mắt hắn ta, bao năm qua, ta là một kẻ tầm thường và đáng khinh đến vậy.  

 

Ta mở to mắt, nhìn hắn ta thản nhiên thừa nhận điều đó, nhưng lạ thay, trong lòng lại không nổi sóng như ta tưởng.  

 

Triệu Hành nhặt trái cây đó lên và đặt vào lòng bàn tay của ta: 

 

“Cô trước đây luôn cảm thấy bản thân có phần thiếu nợ ngươi. Giờ ngươi đã làm hoàng hậu, vậy thì Cô có thể thanh thản mà đối diện với lòng mình. Chỉ là, cuối cùng lại khiến Như Thị chịu thiệt thòi.”

 

Ta chậm rãi siết chặt trái thanh mai trong tay, ngồi sụp xuống bậc thềm đá, bàng hoàng nhìn bóng lưng hắn ta rời đi. 

 

Triệu Hành vốn nổi danh với trí nhớ không bao giờ quên, vậy chẳng biết hắn ta có còn nhớ hay không: 

 

Thuở thiếu thời, ta từng trèo tường tìm hắn ta. 

 

Tiên đế đối với hắn ta vô cùng nghiêm khắc, hắn ta chỉ lặng lẽ ngồi quỳ, mím môi mà lặp đi lặp lại việc chép sách luận. 

 

Bóng lưng nhỏ bé của hắn ta lúc ấy thẳng tắp kiên định. 

 

Ta ở bên cạnh hắn ta cho đến khi kiệt sức, thiếp đi rồi tỉnh lại, hiếm khi thấy hắn ta mất tập trung. 

 

Vậy mà lần đó, trên tờ giấy trắng, hắn ta lại vẽ hình dáng của ta và đề dòng chữ: “Lang cưỡi ngựa trúc đến, vòng quanh giường nô đùa cùng thanh mai.”

 

 

Ta từng hỏi hắn ta: “Thái tử ca ca, thanh mai có ngon không?”  

 

Hắn ta không hiểu sao lại đỏ mặt, vội vàng che tờ giấy lại, đáp rằng: “Ngọt, ngọt lắm.”  

 

Hắn ta đã lừa ta. Thanh mai, thật khó ăn làm sao.  

Hết Chương 1.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page